ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 5


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/11/2015

AnhSuaLai2Tôi lấy đôi dép nhựa màu đỏ ngoài cửa mang vô chân rồi đi. Bọn họ vây quanh áp giải tôi ra đến cửa sắt bên ngoài, một thằng kéo cửa sắt lên, thằng khác đẩy tôi ra. Tôi nhìn thấy xung quanh nhà, kể cả bên kia đường chỗ cổng sau Viện Pasteur, có ít nhất là ba chiếc xe loại bảy chỗ ngồi biển số lạ đậu ở đó với cả chục thằng cảnh sát giao thông đứng dày đặc cả ngã ba Trần Quốc Toản – Pasteur, trong đó có một chiếc màu trắng xám bạc đã từng đậu ở phía bên Viện Pasteur để chặn bắt tôi đi lễ chủ nhật ở nhà thờ Kỳ Đồng. Đường phố vắng ngắt không xe cộ qua lại, kể cả nhà hàng xóm bên cạnh bán hàng rau quả ngày thường tấp nập cũng không thấy bóng khách mua lẫn người bán. Chắc bọn áo vàng này chúng nó chặn xe đuổi người ta đi ngã khác hết rồi.

Một thằng lấy còng ra định còng tay tôi, ông Cống khoát tay bảo:

– Không cần.

Trước cửa nhà có một xe bảy chỗ màu đen, trong xe có tài xế và hai đứa nữ công an ngồi sẵn. Bọn chúng mở cửa xe, đẩy tôi vào hàng ghế phía sau. Một đứa nữ nữa trèo lên ngồi ép bên ngoài. Một thằng leo lên ngồi ghế trước, nó ấn cái ghế xuống bàn chân tôi. Tôi gào lên:

– Thằng mất dạy này mày đè lên chân tao hả, mày mở ghế lên chưa. Bọn chó chúng mày muốn giết người hả?

Thằng này vội đứng dậy kéo cái ghế lên rút chân tôi ra. Ông Cống không đi cùng xe này.

Xe chạy đến số 4 đường Phan Đăng Lưu quận Bình Thạnh là trụ sở cơ quan an ninh điều tra công an thành phố Hồ Chí Minh. Cổng mở, xe chạy sâu vào trong sân một đỗi xa mới ngừng lại. Chúng kéo tôi xuống xe, đưa vào một căn phòng. Trong phòng có một cái bàn dài, hai cái ghế dài, mấy cái tủ đứng đựng giấy tờ, phòng này ăn thông với một phòng nhỏ phía trong. Bọn nó bảo tôi ngồi xuống cái ghế dài. Đối diện phía bên kia bàn là một công an nam khoảng ba mươi tuổi, mặc sắc xanh dưa cải, đeo hàm trung úy, bảng tên Nguyễn Hà Trung.

Lúc này ông Cống bước vào phòng, đưa ra một xấp các thứ quyết định khởi tố bị can, lệnh tạm giam cho tôi ký tên. Tôi bèn cầm lấy, ghi rõ vào từng tờ nội dung: “Tôi không phạm tội, việc bắt giữ tôi là vi phạm pháp luật, tôi sẽ tuyệt thực để phản đối.” Ghi rõ ngày tháng rồi ký tên, ghi họ tên vào từng tờ. Tất cả có chín tờ. Ông Cống ngồi chờ tôi viết một lúc, thấy tôi cứ ngồi thản nhiên từ từ viết câu ấy hết tờ lệnh này đến tờ lệnh khác, ông đứng lên gọi Nguyễn Hà Trung nói:

– Cháu làm thủ tục tống đạt hộ chú, chú về uống thuốc mới được, chú đau dạ dày quá.

Ông Cống đi rồi, tôi cũng cứ ngồi viết xong hết chín tờ giấy rồi mới lấy mỗi thứ lệnh một tờ. Nguyễn Hà Trung mới bảo tôi đem hết đồ đạc mang theo để lên bàn viết cho công an xem cái gì mang vào được thì mang, cái gì không được gởi lại bên ngoài cho cán bộ trại giữ. Trong cái túi xách màu nâu tôi đeo trên người có một quyển lịch túi, một cái bút bi xanh, hai trăm USD, một triệu một trăm lẻ mấy chục ngàn đồng, một cái lược nhựa màu vàng, một cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay ghi ghép linh tinh các thứ mà tôi đã viết thành bài báo hoặc chưa viết, hai tấm hình Mẹ Hằng Cứu Giúp nhỏ bằng bao thuốc lá, một đôi bông tai bằng kim loại màu trắng.

Nguyễn Hà Trung cầm từng thứ lên săm soi. Nó lật qua lật lại ba bộ quần áo rồi nói:

– Đem vô hai bộ thôi, để ngoài này một bộ, mặc bộ này thì giặt bộ kia, đem vô làm chi cho nhiều.

– Đem vô mặc chớ làm chi, hai bộ làm sao đủ, giặt không khô rồi gì mặc. – Tôi cãi lại, hắn thôi không nói vụ quần áo nữa. Nó lại cầm lên cái lược nhựa, lấy tay bẻ tới bẻ lui rồi nói:

– Lược này không được đem vô.

– Lược này bằng nhựa sao không đem vô được. Không có lược lấy gì chải đầu? – Tôi nói. Nó lại bỏ cái lược xuống, cầm các thứ khác lên lật lật rồi nói:

– Mấy cuốn sổ nhỏ này với cái túi tôi giữ, cây viết, hình, tiền cũng vậy. Tôi lập biên bản đưa chị giữ. Tiền Việt Nam chị có thể xài để mua đồ căn tin. Mấy cái đồ trang sức đó cũng phải để ở ngoài, không đem vào buồng giam được.

Tôi tháo cái nhẫn vàng mười tám có mặt đá đỏ đang đeo trong ngón tay ra, rồi tháo luôn đôi bông tai vàng mười tám có hai hạt ngọc trai màu trắng tòn ten, một sợi dây chuyền vàng mười tám mảnh như sợi chỉ có mặt hột đá trắng hình trái tim ra để tất cả lên bàn. Bụng nghĩ: Mày thích giữ thì cứ giữ, đeo cái này vào buồng giam chỉ tổ vướng víu. Còn lại mười bốn chiếc vòng xi-men vàng mười tám nặng khoảng một lượng và xâu tràng hạt Mân côi màu đen trên cổ thì tôi không cởi ra.

– Sao chị không tháo vòng tay ra đi? Chuỗi hạt nữa? – Trung nói:

– Vòng không tháo ra được. Còn chuỗi hạt này tôi đeo lần hạt đọc kinh mỗi ngày, cũng không bỏ ra được. – Tôi nói.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

One thought on “ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 5

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s