LẨU NẤM CHAY

Trích: 

“… Sau này tôi biết “khôn” rồi, tội tình gì ngày Tết cứ ôm cái “lệ làng” đó mần chi cho khổ thân. Ai thích ăn “đặc sản ngày Tết” cứ tiếp tục “đặc sản ngày Tết”, riêng tôi “đặc sản” chỉ để bày mâm cơm cúng thôi, tôi nấu món khác tôi ăn. Nói tới đây lại nhớ ông quan huyện già – cha của nhân vật Quỳnh Nga (tuồng cải lương Bên Cầu Dệt Lụa, cố nghệ sĩ Thanh Nga đóng) nói: “Thần nấu ai ăn thì ăn, thần ăn mặn.” Tôi làm ngược lại: “Thần nấu ai ăn thì ăn, thần ăn chay cho đỡ ngán.” Ngày nào cũng bánh tét, bánh chưng, thịt mỡ, dưa hành, thiệt tình chịu không thấu….”

Click vô link dưới đây để đọc toàn bài:

http://baotreonline.com/lau-nam-chay/

QUÂN ĐỘI, CÔNG AN VN CÓ “QUAY SÚNG” NHƯ LỜI KÊU GỌI ĐƯỢC KHÔNG?

Đấu tranh là trước hết cho quyền con người của chính tôi, còn đấu tranh mà tự dưng mất quyền con người, phải quỳ luỵ trước những kẻ tư cách không ra gì, im lặng cho một đám vô liêm sĩ chà đạp, sỉ nhục thì đấu tranh để làm gì? Tôi cứ im lặng như tất cả những người đấu tranh khác đã xuất ngoại rồi im lặng thì đứa nào làm gì được tôi? Hoặc là cứ ở trong nước nịnh bợ cs, “ai sao tui vậy, ai làm bậy tui làm theo”, người ta chưa chết mắc mớ gì mình sợ chết, cứ vậy mà sống chẳng đơn giản hơn à?

Không ai có quyền đòi hỏi tôi phải thế này phải thế kia, trong khi bản thân chúng “ngồi mát ăn bát vàng”, ở nơi an toàn, no cơm ấm cật, thì chúng không có tư cách gì để lên mặt trịch thượng với tôi.

Tiếp tục đọc

VÀI LỜI VỚI 2 TÊN NGU XUẨN NHẤT NGUYÊN, TRỊNH DU

Nhứt Nguyên à, đáng lẽ tuổi mày thì tao phải gọi bằng anh, nhưng tư cách mày không xứng đáng nên buộc lòng tao phải gọi mày là thằng. Mày sống già mà không thông bài học ở đời là: “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân”, mày tôn trọng người khác thì người khác tôn trọng lại mày, mày miệt thị người ta thì người ta cũng coi mày là cục 💩, chớ đâu ai ngu gì phải khép nép với mày.

Hồi trước tao khuyên Thái Vi Lan đừng chửi mày, dù sao cũng nên coi mày là anh cả trong nhóm, bây giờ tao mới hiểu vì sao Thái Vi Lan phải chửi “Đ má Nhất Nguyên”. Mày chơi với anh em mà mày không coi người ta là bạn (như lời mày tự thú nhận), thì mày chơi với trâu, với ngựa cho đúng câu “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Mày coi người ta là “thù” thì người ta cũng đếch coi mày là bạn, mày đâu có cho tao đồng xu cắc bạc nào đâu, cơm ai nấy ăn, nhà ai nấy ở, việc đếch gì tao phải sợ mày. Bọn mày “con”này “nó” nọ với tao được, thì tao cũng gọi bọn mày là “mày”, là “thằng”, là “con” cho nó cân xứng.

Tiếp tục đọc

NHẤT NGUYÊN, TRỊNH DU, PHẠM DƯƠNG ĐỨC TÙNG, CON CHIM BÁN XÀ BÔNG VÀ BẦY ĐÀN LÀ NHỮNG KẺ PHÁ THỐI NIỀM TIN VÀO CÔNG CUỘC CHỐNG CS

Quý vị kêu gọi quân đội, công an VN “quay súng về với nhân dân” như bên Venezuela? Muốn biết lời kêu gọi của quý vị tác dụng tới đâu thì hãy nhìn vào thực trạng hiện nay số lượng những kẻ vỗ ngực vênh váo “nguồn gốc danh giá”, chuyên bới cức ăn lại,… như Nhất Nguyên, Phạm Dương Đức Tùng, Trịnh Du, thằng con chim bán xà bông… đang chiếm số lượng nhiều hay ít, quan sát thật kỹ cách hành xử của chúng. Bọn chúng chỉ thích “đồng ý 100%” kiểu cộng sản, ai bất đồng thì rủa xả, bịa đặt bôi nhọ đời tư, chụp mũ “cộng sản” một cách bẩn thỉu là hành vi cực kỳ đê tiện, chẳng khác nào Việt cộng chụp mũ người bất đồng là “phản động” vậy. Người ở quốc nội họ chỉ cần nhìn vào cung cách ứng xử của bọn này mà họ chết khiếp, họ không có có tiền để tự cứu thân như gia đình bọn quan chức gộc, nhưng giữa hai cái tệ họ có quyền chọn cái nào đỡ tệ hơn. Nếu bọn bẩn thỉu như Nhất Nguyên, Phạm Dương Đức Tùng, thằng con chim bán xà bông… chiếm số lượng quá đông, quý vị tự hiểu tại sao họ (quân đội, công an) thà sống với cộng sản còn hơn là sống với bầy đàn bọ hung đó. Tân tổng thống tự xưng xứ Vê dù được rất đông dân chúng ủng hộ, nhưng chưa dễ lật được Maduro vì quân đội, police vẫn bảo vệ Maduro. Hiểu ra lý do Việt cộng lâu nay vẫn vênh váo 43 năm đừng hòng lật đổ được chúng cũng là đây.

Bầy đàn tên Nhất Nguyên sống ở xứ tự do lâu năm, nhưng tiếc thay bọn chúng không hiểu thế nào là dân chủ, núp dưới cờ vàng nhưng hành xử độc tài như cộng sản, chúng hoàn toàn không hiểu (hay cố tình không hiểu) ở Mỹ là chỉ cần 51% chọi 49% là đủ làm Tông thống, nước Mỹ không cần “thống nhất 99%, 100%” như xứ Việt cộng.

Có những kẻ suốt ngày kêu gọi quyên tiền để gởi về VN “giúp đỡ” thì vênh váo như là nó làm việc gì kinh thiên động địa lắm. Xin thưa rằng, giúp đỡ TPB hay kẻ cơ nhỡ trong trường hợp thắt ngặt là tốt, nhưng hành vi của kẻ đó cũng là “Mượn hoa hiến Phật”, “Mượn đầu heo nấu cháo” mà thôi, là tấm lòng của bá gia bá tánh, chớ kẻ đó chẳng làm cái gì gọi là cứu nguy sơn hà, bí mật quốc gia cả, đừng mở miệng nói một cách ngu xuẩn hết “nghi” người ngày, đến “nghi” người nọ. Làm việc gì được có chút xíu cũng đã khoe rùm beng trên mạng, mướn báo, TV viết bài, quay phim rồi, cần gì phải tiếp cận mấy kẻ ngu như những kẻ đó mới biết tin tức chớ.

Những cái tên đã từng nhiệt tình chống độc tài như:  1- Nguyễn Ngọc Quang, 2- Vũ Hoàng Hải, 3- Nguyễn Phương Uyên, 4- Cù Huy Hà Vũ, 5- Trần Khải Thanh Thủy, 6- Trương Minh Tam, 7- Bạch Ngọc Dương, 8- Nguyễn Văn Hòa, 9- Nguyễn Văn Đài, 10- Lê Thị Thu Hà, 11- Lê Văn Sơn, 12- Việt Khang-Đỗ Minh Trí, 13- Trương Quốc Huy, 14- Hàng Tấn Phát, 15-Sơn Điền, 16- Bùi Kim Thành, 17- Mục sư Nguyễn Công Chính, 18- Nguyễn Văn Hải-Điếu Cày, 19- 20- Vợ chồng Vũ Quốc Tú (Uyên Vũ) + Lê Ngọc Hồ Điệp, 21- Bùi Thanh Hiếu-Người Buôn Gió, 22- Bs Lê Nguyên Sang, 23- Đặng Chí Hùng,… còn mấy ai theo đuổi mục đích cuối cùng? Bây giờ thì quý vị đã hiểu tại sao Đặng Chí Hùng sau bao nhiêu năm ra hải ngoại đã lăn xả đấu tranh rồi phải tuyên bố rút lui chưa? Quý vị hiểu vì sao cô Lê Thu Hà chấp nhận muốn về VN dù phải trở vô tù chưa?

Nói thẳng là không có được mấy người đủ bản lãnh chửi vỗ vào mặt bọn đó như Tạ Phong Tần đâu.

Xin lỗi bạn đọc nói mấy câu này thô bỉ một chút nhưng phải nói vậy mới lột tả được bản chất sự việc: Tạ Phong Tần ỉa đốn cứt xong rồi bỏ đi, thằng Nhất Nguyên và đồng bọn, thằng ăn hôi Phạm Dương Đức Tùng bọn chúng bu vào bới ra ngửi lại, ăn lại rồi lu loa sao thúi quá. 😂😂😂😂 Ha ha. Chúng bây thích bới đống cứt cứ tự nhiên. Chúng bây tự xưng “nhân bản” nhưng chúng bây luôn hành xử “vong bản”. Người nào bất đồng với chúng bây thì chúng bây bịa đặt bôi nhọ, bâu vào rỉa rói sỉ vả, kể cả sau khi người ta chết. Thì hôm nay thằng đầu đàn chúng bây chết, người ta “học tập” lại kiểu “vong bản” của chúng bây cho chúng bây “hưởng thụ” lại chớ có gì lạ đâu. Sao? Cảm giác thế nào? Dzui hơm? Chúng bây cần phải đọc bài viết của Facebooker Nguyễn Văn Chương để tỉnh ra: “MUỐN “NGHĨA TỬ” THÌ PHẢI BIẾT “NGHĨA SINH” TRƯỚC ĐÃ! “Nghĩa tử là nghĩa tận”, nghe bùi ngùi. Mà tùy, tỉ dụ trùm Khmer Đỏ Polpot chết ngủm, người dân hò reo – không lẽ chửi dân là “vô đạo” vì không chịu bùi ngùi trước người chết hay sao? Người dân hô “quả báo” – không lẽ mắng dân là ngu si vì đâu có thần thánh nào đi vặn cổ những kẻ tà tâm? Hỡi những ai mắng dân là “vô đạo”, là “ngu si”, giỏng tai mà nghe đây: Nghĩa tử là nghĩa tận CHỈ CÓ GIÁ TRỊ khi kẻ đó lúc sống biết tới “nghĩa sinh” – tức sống có nghĩa có tình với dân.” Chúng bây có tức tối cũng chả gãi được lông chân Tạ Phong Tần.

Bọn chúng hèn, bẩn ở chổ viết status bịa đặt bôi bẩn, nguyền rủa người khác thì được, nhưng chúng luôn la liếm rình mò để report status của đối phương.

Little SG, ngày 21/2/2019

Tạ Phong Tần

“CHỢ QUÊ” Ở SÀI GÒN

Bài đã đăng Tuần báo Trẻ ngày 02/7/2010

Hai người thợ may trên lề đường Sài Gòn ăn sáng bên chiếc máy may. Hình minh họa. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP /Getty Images)

Kêu là “chợ” cho nó có vẻ “hoành tráng” một chút, chớ thật ra chỉ là một đoạn đường chiều dài vài chục mét có bày bán những món hàng “quê sệt.”

Ðó là con đường một chiều nhỏ xíu mang tên vị nữ tướng Lê Chân nằm bên hông chợ Tân Ðịnh (Sài Gòn), bề ngang rộng chưa đầy ba mét, mặt đường trải nhựa xấu xí, sần sùi, có vẻ như nhiều năm chưa được tôn tạo. Nếu không có cái bảng tên đường màu xanh biển chữ trắng cắm ở đầu đường, người ta sẽ nhầm lẫn đây là hẻm vì so với những cái hẻm được kêu là “hẻm xe hơi” ở Sài Gòn, đường Lê Chân thật là “khiêm tốn và nhỏ bé,” xe hơi đi không lọt.

Tiếp tục đọc

“TIN TỐT” ĐẦU NĂM KỶ HỢI

Lời giới thiệu của tác giả:

Như thường lệ, năm nào Tạ Phong Tần cũng viết 1 bài gọi là “Khai Bút Đầu Năm”, liên tục từ năm 2010 đến nay (trừ những năm ở trong tù không gởi thơ ra được. Viết theo ý tôi thì không chuyển ra được, mà viết theo ý chúng nó thì thà không viết còn tốt hơn).
 
Đây là bài “Khai Bút Đầu Năm” Kỷ Hợi theo “đơn đặt hàng” của anh Thưởng tuyên láo Việt cộng.
-:-:-:-

Thực hiện chỉ đạo của “đồng chí” Võ Văn Thưởng (Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương đảng cộng sản Việt Nam) là “mọi người mỗi ngày gửi cho nhau một tin tốt” để “ngăn chặn, đẩy lùi thông tin sai, mang tính đồn đoán, xuyên tạc” của bọn mạng xã hội; do cả tuần nay iem bận rộn loi nhoi ăn Tết, bây giờ iem mới có thời gian điểm báo và gởi cho “đồng chí” Thưởng hàng loạt “tin tốt” trong tuần đây:

Tiếp tục đọc