NGHỀ “LẠ” THỜI NHÀ SẢN – Bài 1

Bài đã đăng báo Trẻ Magazine ngày 21/8/2018

Nghề bơm bút bi

Sau 30/4/1975 thì tất cả đồ đạc quen thuộc trong nhà tôi đều lần lượt “khăn gói lên đường”, cái thì bán cho hàng xóm đổi gạo ăn, cái thì xài lâu ngày rồi cũng hết, mua lại thì không ai bán. Ông bà ta có câu: “Cái khó ló cái khôn”, cũng là nhờ “ơn đảng, ơn bác” mà dân miền Nam phát triển thêm nhiều ngành “thủ công mỹ nghệ” cực kỳ tinh xảo, lạ nhứt thế giới, nói cách khác là hổng giống ai. Tôi sẽ lần lượt kể cho quý độc giả được “thưởng thức tài nghệ” biến có (của cải) thành không và biến không (nghề “lạ”) thành có của “đảng ta”.

Tiếp tục đọc

CHUYỆN “ĐỀN ƠN ĐÁP NGHĨA” Ở XỨ LỪA

Bài đã đăng báo Trẻ ngày 31/7/2018

Đặng Văn Hiến trước tòa

Ở Việt Nam, mỗi cơ quan nhà nước phải “nhận nuôi” vài “Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng” gọi là “đền ơn đáp nghĩa”, tùy số lượng công chức cơ quan đó nhiều hay ít, và cơ quan của tôi cũng không ngoại lệ. Sếp đi họp về, thông báo với cán bộ rằng cơ quan ta “nhận nuôi” bà A, bà B, bà C…. gì gì đó, mỗi tháng kế toán trích một ngày lương cán bộ góp vô. Vậy là xong, bọn tôi chẳng ai biết các bà A, bà B, bà C…. đó là ai, ở đâu, mồm ngang mũi dọc ra sao. Số lương còm hàng tháng của cán bộ bị cấu xé đủ thứ: đoàn (thanh niên) phí, đảng phí, công đoàn phí, phí bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, thăm viếng, giỗ quảy, lễ lạt…

Tiếp tục đọc

JULY 4: CHUYỆN “ĐỘC LẬP” Ở “XỨ LỪA”

Bài đã đăng Tuần báo Trẻ Magazine ngày 6/7/2018

Thế giới không có địa danh “xứ Lừa”. “Xứ Lừa” là từ lóng thông dụng trong thời gian ba năm gần đây của cư dân mạng Facebook dùng tiếng Việt, để chỉ nước Việt Nam thời cộng sản, mà cũng là để dân quốc nội tránh bị nhà cầm quyền cộng sản bắt bẻ là “xuyên tạc”, “nói xấu”. Bởi lẽ, người ta thường nói: “Việt Nam bây giờ cái gì cũng giả: đạo đức giả, bằng cấp giả, học vị giả, thực phẩm giả, kết hôn giả, nghèo giả (gia đình quan chức nhận tiền trợ cấp), giàu giả (hộ dân “thoát nghèo”), công trình xây dựng dân sinh giả (chất lượng bê-tông cốt tre), v.v… Chỉ có dối trá là thật.”

Tiếp tục đọc

LÃO TƯỚNG CHỐNG CỘNG

Hai mươi năm dài, gần một phần tư của thế kỷ, hàng ngày đều đặn, anh lái chiếc xe cũ kỹ, vượt một trăm dặm đi, về, để đến cái Thủ Đô, mảnh đất cuối cùng, nơi cư ngụ cuối đời của những người Việt tỵ nạn, để cùng họ chống lũ giặc ác ôn Việt Cộng Hà Nội.

Lần đầu tôi gặp anh ở hai thập niên trước. Anh luôn đi đầu trong những cuộc xuống đường biểu tình chống Cộng. Ngày đó, tóc anh còn xanh, thân hình vạm vỡ, tiếng hét của anh vang dội cả một góc trời thành phố. Máu anh sôi sục, hòa nhập với những uất hận sôi sục của đồng hương anh.

Tiếp tục đọc

TÔI ĐI HỌC CHUNG VỚI NGƯỜI VIỆT “MỚI”

Bài đã đăng báo Trẻ Magazine ngày 01/5/2018

Một lớp học tiếng Anh ở New York

Mới tức là… không cũ, nói nghe huề trớt luôn hà. Tôi gom tất cả những người được học hành, hấp thụ nền văn hóa văn minh, nhân bản VNCH miền Nam vào lớp “người Việt cũ”, còn tất cả những ai mới qua Mỹ theo diện thân nhân bảo lãnh, kết hôn, đầu tư, làm việc… đều là “người Việt mới”.  Bởi lẽ, sau khi chiếm toàn bộ quyền cai trị miền Bắc từ vĩ tuyến 17 trở ra, cộng sản Bắc Việt ra sức tẩy não, nhồi sọ người dân miền Bắc theo “chuẩn” gọi là “con người mới xã hội chủ nghĩa” và tiếp tục như vậy ở miền Nam sau ngày 30 Tháng Tư năm 1975.

Tiếp tục đọc

PHÂN BIỆT VÙNG MIỀN

Bài đã đăng Tuần báo Trẻ Magazine ngày 24/4/2018

Đĩa hát nhựa 45 vòng trước 1975. nguồn: youtube.com

Lúc nhỏ, trong nhà tôi có cái máy hát xài pin Con Ó và cả một thùng giấy bự chàm vàm đựng rất nhiều dĩa nhựa. Mỗi lần cha tôi để dĩa vô máy, gác cây kim lên mặt dĩa, bấm nút là cây kim chạy vòng tròn, máy phát ra tiếng hát. Dĩa có cái lớn như cái dĩa bàn, cái nhỏ cỡ một gang tay người lớn. Tôi thích mấy cái dĩa lớn bởi cái bìa giấy bên ngoài in hình nghệ sĩ mặc đồ cải lương Hồ Quảng xanh đỏ tím vàng nhìn mướt con mắt, mà cái dĩa bên trong cũng màu xanh, đỏ, vàng, cam… đẹp nữa.

Tiếp tục đọc

CHUYỆN “ĂN” SAU NGÀY “CHIẾN THẮNG”

Bài đã đăng báo Trẻ Magazine ngày 17/4/2018

nguồn: dongcam.vn

Tôi tình cờ đọc được một bức tâm thư của cố nhà văn Xuân Vũ – nguyên Trung đoàn trưởng Việt cộng đóng quân ở Củ Chi, nơi một thời  là vùng “xôi đậu” đầy mưa bom lửa đạn ở cửa ngõ Sài Gòn, đã chạy trốn khỏi Việt cộng sau năm 1975, sống ở Mỹ viết sách, mất năm 2001 ở Texas – viết cho cô bạn cùng đơn vị – mà cũng là người yêu cũ – một câu hỏi đầy đau đớn và uất hận: “Bây giờ nhớ lại anh mới thấy rằng cả anh lẫn em đều bị bọn Bắc kỳ lợi dụng mà không biết. Chúng thí mình như những con chốt lót đường. “Chiến thắng” xong rồi, dân Nam kỳ mình được gì?…

Tiếp tục đọc