ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 11

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 16/12/2015

Tan-NVChúng muốn làm vậy để người tù muốn sống không được, muốn chết không xong, cuối cùng phải khuất phục van xin chúng nó?

Lại nghĩ, cả đời mình sống đến nay mấy chục năm chưa thấy có gì là sung sướng, mãn nguyện, toàn thất vọng, buồn phiền, tay trắng vẫn hoàn tay trắng, việc gì phải lưu luyến thế gian. Nếu tự dưng đi tự tử chết thì mang tiếng hèn nhát, vô nghĩa quá, giờ là lúc có thể chết có ý nghĩa đây, việc gì mình lại sợ chết. Chết như Thánh Phê-rô, Thánh Phao-lô hay các Thánh tử đạo Việt Nam còn hay hơn là sống già kiểu như: “Ông này do mẹ sinh ra/ Lọt lòng ông khóc oa oa/ Mỗi ngày ông một lớn tướng/ Từ từ ông trở về già/ Bây giờ ông hóa ra ma.” Chết trẻ cho nó đỡ xấu, để già rồi chết nhìn xấu xí lắm.

Tiếp tục đọc