ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 27

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/2/2016

12647749_1065825450146300_1695514471_nTôi giơ ngón tay phải ra: “Có thương tích ở tay phải nè, và ở chân trái nữa.” Nhìn đồng hồ, lúc này đã trễ hơn 1 giờ rồi, tôi nói tiếp: “Bây giờ trễ quá rồi, tôi không đi thi nữa. Tôi đến bệnh viện khám lấy giấy chứng thương, để lâu mất dấu vết hết. Anh này phải bồi thường cho tôi (chỉ thằng áo sọc đang ngồi) vì thương tích ở chân trái là do anh này gây ra.” Nó giãy nảy: “Tôi phải lấy xe ra, tại sao lại giữ xe của tôi, giữ bao lâu?” Tôi nói: “Giữ một tháng. Tôi đề nghị anh Tân giữ xe lại hết.” Tưởng tôi nói thiệt, ông Tân vội nói: “Làm gì giữ đến 1 tháng lận, tôi cho chị cái giấy hẹn, thứ 6 đến gặp tôi giải quyết, chị lấy giấy này qua bệnh viện Sài Gòn khám thương tích đi.”

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 26

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/2/2016

Dt4Thằng mặc áo trắng ép xe tôi qua làn đường ô tô, xe không hề hấn gì nhưng tự ngã ra và nằm lăn ra la toáng lên là bị gãy chân trong khi xe tôi không hề đụng vào anh ta. Thằng áo sọc cũng tự đụng vào tôi, xe và người không hề hấn gì nhưng cũng la toáng lên ầm ĩ là bị bể xe, định giật chìa khóa xe tôi, khi giật không được và bị người dân xung quanh bu vào xem đông quá thì vội vàng móc điện thoại ra gọi công an. Nhưng khi nó thấy tôi cũng lấy điện thoại ra gọi thì quát ra lệnh: “Chị không được gọi điện thoại. Chị gọi cho ai?”.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 25

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/02/2016

Dt33Vì vậy, những người ở thế hệ tôi dốt ngoại ngữ, thiếu khả năng giao tiếp với người khác. Bây giờ lớn tuổi rồi, đi học lại ngoại ngữ sẽ rất khó khăn, mau quên, mà mình mắc lo đi làm kiếm tiền sinh sống, làm gì có dư thời gian mài ngoại ngữ. Vừa lên Sài Gòn, tôi đã lao vào học bổ sung thêm một năm ở Học Viện Tư Pháp để lấy tấm bằng “Đào tạo nghề luật sư” dành cho những người đã có bằng Cử Nhân Luật. Trong khi một số “bạn đồng học” phải tốn nhiều tiền chạy điểm, mời thầy đi ăn nhậu, phong bao… để được biết đề trước, có người khoe đã chi hơn trăm triệu đồng thì bằng tốt nghiệp của tôi tốn duy nhất năm triệu đồng học phí nộp cho trường.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 24

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 31/1/2016

Dt23Có lẽ họ nghĩ rằng chứa chấp một người như tôi trong cơ quan công an thì thật là “nguy hiểm,” có ngày cả đám thằng to lẫn thằng bé “lên báo” lúc nào không hay. Cuối cùng, giữa năm 2002, bọn họ nghĩ ra “độc chiêu” là nói lý lịch tôi vi phạm tiêu chuẩn chính trị vì bác tôi chiêu hồi. Mẹ nó chớ, sao hồi tao mới vô ngành cũng có xác minh lý lịch ba đời, kết nạp đảng Cộng Sản cũng hai lần xác minh lý lịch ba đời, hơn 10 năm sau không thằng nào nói tao có ông bác chiêu hồi, bây giờ ở đâu lòi ra vậy? Sao bọn mày không nói sớm một chút cho tao đỡ phải hy sinh tuổi trẻ cho bọn mày “vắt chanh bỏ vỏ.” Tôi tự mình liên lạc với Sở Thương Mại Du Lịch Bạc Liêu làm thủ tục chuyển công tác, cấp hàm đại úy có bằng đại học phiên ngang thành chuyên viên bậc 7/9, tức còn hai bậc nữa là “đụng nóc,” thuộc loại lương cao trong cái sở này.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 23

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/1/2016

IMG_0340 (2)Trong cái nơi mà người dân nghĩ rằng sẽ đem lại công lý, bình đẳng cho họ thì chính tại đây, những con người đang ngày đêm “thực thi công lý” cho xã hội lại phải hứng chịu đầy dẫy bất công, uất nghẹn trong lòng không nói được.

Chuyện hạ bệ lẫn nhau để tranh giành địa vị xảy ra như cơm bữa, moi móc đời tư, moi móc công việc để hạ uy tín lẫn nhau. Từ chuyện của người ta, tôi rút ra bài học là không bao giờ hé môi chuyện riêng của mình với bất cứ ai, cảnh giác với địch không quan trọng bằng cảnh giác với đồng đội, địch chưa giết mình chết chớ đồng đội nó giết mình như chơi.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 22

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/01/2016

Tan-Huy-3Khoảng hơn ba giờ sáng mới xong. Anh Ân gọi điện báo cáo công việc với chỉ huy. Quy trình làm việc là thế, nếu chỉ huy không có ý kiến gì khác thì đi về, nếu bảo còn thiếu cái kia, thiếu cái nọ, cần làm thêm cái gì, cái gì thì phải làm thêm, trừ phi “ở nhà” có ai đó ra thay thế mình.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 21

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 20/1/2016

HuyTanCó lần, lãnh đạo công an thị xã bực quá chịu hết nổi, kêu mấy thằng lính đến nhà, hai thằng xốc nách anh Nhựt hai bên tống lên xe vua chở thẳng ra trại giam, giống như là đi bắt tội phạm vậy. Anh Nhựt ở lại trại giam được mấy ngày rồi lại trốn về nhà tiếp, từ đó thiên hạ botay.com với anh Nhựt luôn. Xe vua là xe đạp gắn thêm cái thùng xe có hai bánh phía sau để chở hàng, chở người. Đây cũng là lý do vì sao những người không thân không thế một mình phải làm việc bằng hai ba người khác.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 20

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/01/2016

Tan11Tuổi trẻ tiêm nhiễm “tàn dư chế độ Mỹ – Ngụy để lại” tư tưởng “Sinh vi tướng, tử vi thần,” “Kiến nghĩa bất vi vô dõng dã/ Lâm nguy bất cứu mạt anh hùng,” tưởng đâu kiến thức của mình có thể đem lại công bằng cho mọi người, hóa ra không phải vậy. Mười mấy năm cống hiến, hy sinh, bỗng ngộ ra rằng mình chỉ là cái công cụ cho kẻ khác thăng quan tiến chức mà thôi.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 19

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 13/1/2016

IMG_03582Ông Cống ngồi làm thinh nhìn tôi cười cười. Một lúc sau ông nói:

– Thôi chị vào nghỉ đi. Tôi thấy chị cũng mệt rồi. Nghe lời tôi ăn uống cho khỏe lại, chị còn sống mới đấu tranh được chứ.

Tôi không nói gì, từ từ đứng dậy đi theo cán bộ trại vô phòng giam. Ông Cống đi theo sau lưng nói:

– Đi từ từ thôi kẻo ngã.

Ngày hôm đó tôi lại tiếp tục không ăn. Cứ như vậy, buổi chiều mỗi ngày, sau giờ phát cơm cho tù của trại, cán bộ trại lại đem vô một cái biên bản viết sẵn nội dung ghi tôi không nhận cơm canh là tự ý tôi, trại vẫn cấp phát đầy đủ. Tôi vẫn cứ ghi vô biên bản cái “Tôi tuyệt thực để phản đối việc bắt người trái pháp luật…” giống y như cái biên bản đầu tiên, rồi ký tên vô cho họ.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 18

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/1/2016

Tan212016Nếu lúc đó tôi mà năn nỉ ỉ ôi nhận lỗi và cam kết này nọ chắc tôi vẫn còn công tác ở Sở Thương Mại – Du Lịch Bạc Liêu cho đến bây giờ, vì tôi hơn đứt bọn trong cơ quan về mọi thứ, làm hết việc chớ không hết giờ, không lười nhác, né tránh công việc, “Ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau” như chúng nó. Khổ nỗi tôi không mặt dày như chúng nó được, đành phải cuốn gói ra đi thôi.

Tiếp tục đọc