KỂ CHUYỆN NGHỊ CỦA “TA” VÀ NGHỊ CỦA “ĐỊCH”

IMG_0576Năm 2006, báo Tuổi Trẻ đăng của tôi bốn bài Cút côi bà cháu, Đằng sau một bản án treo, Đau lòng người nơi chín suối, Chuyện buồn ngoài sân tòa. Tổng Biên tập báo (bên Mỹ kêu là Chủ bút đó) Tuổi Trẻ lúc này là anh Lê Hoàng, Phó là anh Huỳnh Sơn Phước, mấy ổng đánh giá bài của tôi “Hàng Việt Nam chất lượng cao” nên thưởng nhuận bút gấp đôi bình thường, tức một triệu rưỡi đồng một bài. Vào năm đó, số tiền ấy với viên chức nhà nước như tôi là hơi bị bự. Tuy nhiên, khi Tòa soạn chuyển tiền nhuận bút về cho tôi, mới thấy bọn Thu Thuế nó “chém mẹ” hết mỗi bài hai trăm năm chục ngàn đồng, kèm với Biên lai thu thuế thu nhập cá nhân. Tức là tự dưng tôi bị mất hết một triệu đồng. Mà ở thời điểm này, tôi làm gì có thu nhập 10 triệu đồng/tháng để đủ tiêu chuẩn nộp thuế cá nhân?

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 58

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 29/5/2016

Với Thị trưởng thành phố Westminster Tạ Đức Trí,
Với Thị trưởng thành phố Westminster Tạ Đức Trí.

Trại này cho tù nhân được mua nước mắm ăn thêm, có hai loại là Chinsu và Nam Ngư, Chinsu ngon hơn nhưng mắc tiền hơn, thành ra đa phần tù mua nước mắm Nam Ngư chan cơm ăn, giá hai mươi sáu ngàn đồng hay hai mươi hai ngàn đồng chai nửa lít, tùy theo giá chợ Bà Chiểu bán lên hay xuống. Căn-tin nó bán không lấy tiền lời, mà nó tính phí phụ thu công đi mua 5% trên tổng số trị giá tiền hàng hóa người tù mua.

Tiếp tục đọc

BÀN VỀ QUYỀN BIỂU TÌNH Ở VIỆT NAM

Tạ Phong Tần biểu tình ở Sài Gòn năm 2007
Tạ Phong Tần biểu tình ở Sài Gòn năm 2007

Tạ Phong Tần đã cùng với anh chị em ở Sài Gòn tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc tuyên bố thành lập thành phố Tam Sa ở quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Với khẩu hiệu “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” chúng tôi đã xuống đường biểu tìn trước Lãnh sự quán Trung Quốc tại góc đường Nguyễn Thị Minh Khai – Phạm Ngọc Thạch (đối diện Nhà Văn Hóa Thanh Niên) vào các ngày 09/12/2007, ngày 16/12/200, ngày 19/12/2007 và ngày 19/01/2008 trước Nhà Hát Lớn thành phố Sài Gòn.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 57

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 25/5/2016

Mà cũng không Tan10có quy định nào cho phép điều tra viên làm việc với bị can ngoài giờ hành chánh trừ trường hợp khẩn cấp đặc biệt nghiêm trọng, cũng không có quy định nào cho phép điều tra viên cho bị can nhận quà trong khi đang làm việc, rồi đem vô trại giam mà cán bộ trại nó không khám đồ để nguyên xi cái áo ngực mới là chuyện lạ, trừ phi quà đó do chính mấy thằng an ninh thành phố đem qua, bọn trại giam nó không dám khám xét kỹ.

Tiếp tục đọc

HƯƠNG CÁ CHỐT XA XĂM

Bài đã đang báo Người Việt ngày 25/5/2016

Ca-chotMiệt Nam kỳ lục tỉnh, không ai lạ gì câu: “Bạc Liêu là xứ quê mùa/ Dưới sông cá chốt, trên bờ Triều Châu.” Cá chốt là một loại cá sống ở nước lợ các kênh, sông Bạc Liêu. Bề ngoài cá chốt tương tự con cá lăng, cá ngác, cá tra, có hai ngạnh nhọn hoắt, bén ngót sau hai cái mang và một ngạnh cũng nhọn hoắt, bén ngót như vậy trên đầu, nhưng cá chốt nhỏ con hơn. Ai xui xẻo bị mấy cái ngạnh này đâm trúng thì nó nhức thấu trời, con nít bị đâm khóc cả ngày chưa hết khóc. Hình dạng cá chốt không to, con thuộc hàng “đại đại ca” cũng chỉ bằng ngón chân cái người lớn.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 56

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 22/5/2016

13227289_784465984986171_2399037378001637597_oTôi hỏi ông ta:

– Sao tay anh có vết sẹo thế? Bị thương hồi nào vậy?

– Tôi bị tai nạn giao thông lâu rồi. – Ông Loát nói.

Vậy là đúng rồi, tôi nghĩ, ngoài cái vết sẹo đó ra thì cùi chỏ cả hai tay và những chỗ da khác tôi có thể nhìn thấy đều trơn láng. Trong các loại thương tích do tai nạn giao thông, nếu bị trầy sướt thì cùi chỏ, đầu gối, mặt là những chỗ bị trầy sướt nặng nhất, đằng này lại không có dấu vết gì. Chứng tỏ ông ta đang nói dối để giấu diếm, mà cũng phải, ai lại đi thừa nhận mình cũng một thời “lừng lẫy giang hồ” chứ.

Tiếp tục đọc

BÚN NƯỚC LÈO BẠC LIÊU

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/5/2016

BunNuocLeo-600Ở miền Tây Nam Bộ, dù nghèo hay giàu, ngày Tết Nguyên Đán, ngoài việc nhà nào cũng sắm sửa mấy đòn bánh tét, vài chục bánh ít nhân đậu mỡ, nồi thịt kho trứng vịt để ăn mấy ngày Tết và cúng cơm ông bà, người ta còn mua trữ một hũ vài ký mắm lóc, mắm sặt, vài nắm củ ngải bún để ăn sau ngày mùng Bốn Tết.

Tiếp tục đọc