LUẬN VỀ VĂN HÓA “THẦN TƯỢNG”

Người Việt khoái “thần tượng”, đi bất cứ đâu, trong bất cứ lãnh vực nào cũng đều phải có “thần tượng”.

Nhắc chuyện xưa, ai cũng biết ông Nguyễn Trãi là bậc kỳ tài mấy trăm năm mới xuất hiện được một người như vậy, có thể gọi là “Long trung chi long”. Nếu không có Nguyễn Trãi ngồi trong màn trướng quyết sách ngoài ngàn dặm, chưa chắc Lê Thái Tổ (Lê Lợi) dựng thành cơ nghiệp nhà Hậu Lê. Tài thao lược của ông có thể sánh ngang với Trương Lương, Gia Cát Lượng bên Tàu. Tuy nặng gánh nợ nước thù nhà, nhưng Nguyễn Trãi vẫn “góc thành Nam lều một gian”, kiên nhẫn chờ “Minh quân chi chúa” để theo phò. May mắn cho phước phần dân tộc Việt cuối cùng đã có ông Lê Lợi xuất hiện, nếu không thì có lẽ Nguyễn Trãi vẫn cứ “trụ trì” miết ở Đông Quan, chớ không nghĩ đến việc tự mình chiêu binh mãi mã, phất cờ khởi nghĩa.

Tiếp tục đọc

CANH CHUA BẮP CHUỐI

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/5/2017

Miền Nam vốn nổi tiếng về các thể loại canh chua. Cây nhà lá vườn, cá tôm tự nhiên, chỉ cần có chút rau, chút cá, tôm là có thể nấu một nồi canh chua ngon lành nhứt xứ thiên hạ rồi.

Ðồ để nấu ra vị chua thì có cơm mẻ là phổ biến nhất, ngon nhất, thơm nhất. Kế tiếp là me, me thì có hai loại: me sống và me chín. Me sống là trái me đã già nhưng vẫn còn xanh, mập ú, bẻ xuống muốn nấu canh chua phải luộc trước trái me trong nước sôi cho mềm rồi vớt ra cái tô bự mà dầm cho nát ra, đổ thêm nước sôi vô quậy chắt lấy nước chua, bỏ vỏ và hột.

Tiếp tục đọc