CHÁO RẮN HỔ HÀNH

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 09/11/2015

Hình min họa
Hình min họa

Miền Tây Nam Bộ từ thời khai hoang lập ấp cách đây hơn 300 năm vốn được coi là xứ “trên cơm dưới cá,” dân tình làm chơi chơi mà ăn thiệt. Loài vật sinh sôi nảy nở tự nhiên, thứ gì cũng nhiều thiệt nhiều. Phàm con gì sống lâu, sống dai quá, người ta đồn nó khôn ngoan đến mức thành tinh (yêu tinh), nên mới có câu vè: “Muỗi kêu như sáo thổi/ Đỉa lội tợ bánh canh/ Cỏ mọc cọng thành tinh/ Rắn đồng đà biết gáy.” Rắn mà biết gáy là ý nói con rắn nó lớn, nó già như thế nào rồi.

Cách đây 20 năm, tôi theo đứa em bà con chú bác về quê miệt Cà Mau chơi. Thấy nhà nó sáng sớm đã nấu nồi cơm bự tổ bố trên bếp rồi ủ tro nóng để đó. Nó lấy cái giỏ tre đeo lên lưng, bước ra cửa vừa đi vừa nói: “Chế ở nhà coi chừng nhà. Tui đi kiếm món gì về ăn cơm.” Tôi nhìn quanh thấy nhà nó đâu có món gì quý giá phải “coi chừng” đâu, trừ ba bốn con chó vàng, chó đen ngồi chồm hổm trước hàng ba. Tôi hỏi nó: “Kiếm ở đâu dị? Tao đi với.” Nó nói: “Tui đi bắt đẻn, rắn gì cũng được, bắt được con nào xào con nấy.” Ý trời, nghe nói đẻn là phát ớn, thôi không đi nữa. Quả thật, nó đi chừng 30 phút thì trở về thảy giỏ xuống đất cái ạch, trong giỏ đã có 3-4 con đẻn bự bằng cườm tay da rằn ri trắng đen nằm cuộn quấn xà nùi với nhau. Nó lôi ra nấu nước sôi làm thịt, rồi chặt khúc kho tương ăn với chuối ghém bóp giấm đường. Nó nói: “Ở đây không có đi chợ mỗi ngày đâu. Sáng nay ăn đẻn, trưa lấy mắm chua trong khạp ra ăn đến chiều. Mai tui đi nhổ mấy cần câu cắm bắt cá lóc đem về nấu canh chua.”

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – 2

Đứng giữa chợ trời (không phải chợ đời)

Đã đăng báo Người Việt ngày 11/9/2015

Kỳ 2

Tôi vừa đi về đến trước cửa nhà, lấy chìa khóa ra cúi xuống mở cửa. Không hiểu bọn “xe ôm” núp sẵn chung quanh mười mấy thằng từ lúc nào, đồng loạt xông ra. Toàn những gương mặt mốc “đuôi” quen lẫn không quen. Chúng tranh nhau thằng giật lấy chìa khóa, thằng túm tóc tôi, hai thằng túm lấy hai tay tôi, thằng thì kéo cửa lên đẩy tôi vào trong nhà. Túi đựng thức ăn tôi cầm trên tay rơi vãi đầy ra nhà. Tôi thét lên:

– Bọn chó chúng mày bữa nay muốn cướp cái gì của tao? Trong nhà này đâu còn thứ gì để cho chúng mày cướp. Buông tao ra, đồ súc sinh mọi rợ.

Tiếp tục đọc

THỦ PHẠM ĐÁNH CHẾT ĐỖ ĐĂNG DƯ NGÀY CÀNG LỘ DIỆN

Đỗ Đăng Dư sau khi từ trại giam chuyển bệnh viện
Đỗ Đăng Dư sau khi từ trại giam chuyển bệnh viện

Tin hai luật sư Trần Thu Nam và Lê Văn Luân bị một nhóm tám thanh niên bịt mặt đánh đổ máu khi chiều hôm qua hai người này đến gia đình của nạn nhân chết trong trại giam Đỗ Đăng Dư tư vấn, trợ giúp về pháp lý để họ khiếu nại về cái chết của Đỗ Đăng Dư; tuy sốc thật nhưng không làm mọi người ngạc nhiên, bởi lẽ những chuyện công an giả dạng côn đồ đánh đập người lương thiện đang xảy ra hàng ngày, hàng giờ ở xã hội Việt Nam.

Trước đây, internet chưa phổ biến, các phương tiện truyền thông khác chưa có, người dân Việt Nam chỉ có thể biết những thứ mà đảng cộng sản Việt Nam muốn cho họ biết mà thôi. Thế giới bên ngoài với người Việt trong nước vô cùng xa lạ, và ngược lại, tình hình người dân trong nước sống dưới chế độ cộng sản bạo quyền bên ngoài cũng rất khó tìm hiểu thông tin.

Tiếp tục đọc

“TẬP TƯỚC” HÀNG LOẠT CÔNG KHAI: SỰ HOẢNG LOẠN CỦA CSVN

Nguyên Xuân Anh - Con Nguyễn Văn Chi
Nguyên Xuân Anh – Con Nguyễn Văn Chi

Tháng 9 năm 2007, tôi đã viết bài “Chủ nghĩa phong kiến tập tước” đăng lên trang blog “Công Lý & Sự Thật”, có đoạn như sau:

Cụm từ “chế độ” có hai nghĩa: Thứ nhất, là hệ thống tổ chức chính trị, kinh tế, v.v… của xã hội. Ví dụ: Chế độ phong kiến, Chế độ người bóc lột người. Thứ hai, là toàn bộ nói chung những điều quy định cần tuân theo trong một việc nào đó. Ví dụ: Chế độ ăn uống của người bệnh, chế độ khen thưởng, chế độ quản lí xí nghiệp… Trong phạm vi bài viết này, tôi chỉ dùng cụm từ “chế độ” theo nghĩa thứ nhất.

Theo Bách Khoa Toàn Thư Mở Wiktionary: Về mặt thuật ngữ, chế độ phong kiến (phong tước, kiến địa) là một từ chuyển ngữ từ chữ féodalité (hoặc féodalisme), một chữ bắt nguồn từ chữ feod trong tiếng La tinh, nghĩa là “lãnh địa cha truyền con nối”.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – 1

Đã đăng báo Người Việt ngày 05/11/2015

LTSBlogger, tù nhân lương tâm Tạ Phong Tần, trải qua 1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản. Sau 4 năm tù, dưới áp lực của Hoa Kỳ, Hà Nội đã phải trả tự do, để bà sang Mỹ. Báo Người Việt trân trọng giới thiệu cùng độc giả tập hồi ký của bà, tựa đề “ÐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – 1,474 ngày trong nhà tù Cộng sản Việt Nam.” Hồi Ký Tạ Phong Tần sẽ được đăng hai lần mỗi tuần, trong các số báo Thứ Năm và Thứ Hai. Xin mời độc giả đón theo dõi

**************

Chuyện bình thường ở Việt Nam, tuy giờ không phải là thời nguyên thủy ăn lông ở lỗ nhưng người Việt trong chế độ “thiên đàng” thường rất hay được “bỗng dưng… mọc đuôi.” Ðuôi “dài” hay “ngắn” tùy vào sự “hứng thú” của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam và tâm trạng “quan ngại” của họ. Tôi là một trong số những người được nhà cầm quyền Việt Nam “quan tâm đặc biệt” và có “đuôi.”

Tiếp tục đọc

TỬ TÙ LÊ VĂN MẠNH VÀ CÂU CHUYỆN “BÍ MẬT TRONG KHU VƯỜN”

Tử tù Lê Văn mạnh. Ảnh: Internet
Tử tù Lê Văn Mạnh. Ảnh: Internet

Có câu chuyện tiếu lâm lưu truyền trong giới “giang hồ mạng” chế giễu cảnh sát như sau:

Ở ngôi làng nọ, có một ông già sống đơn độc. Ông muốn đào xới khu vườn khoai tây của mình lên nhưng ông không đủ sức để làm điều đó. Người duy nhất có thể giúp đỡ là đứa con trai của ông nhưng anh ta đang ngồi tù. Ông lão đã viết thư cho đứa con và kể về tình trạng của mình:

“Con trai thân yêu, Cha nghĩ là vườn khoai tây năm nay sẽ không trồng được. Cha cảm thấy rất tệ và không muốn phải bỏ lỡ vụ mùa, bởi vì mẹ của con lúc còn sống rất yêu thích khoảng thời gian này. Cha nhận ra mình đã quá già để có thể đào xới hết mảnh vườn này. Nếu con ở nhà thì chắc sẽ không thế này. Cha biết con sẽ làm giúp việc này cho cha nếu con không ở trong tù.

Yêu con, Cha.”

Tiếp tục đọc

TRỢ LÝ NGOẠI TRƯỞNG MỸ TOM MALINOWSKI: “NẾU CHÍNH PHỦ VN ĐUỔI NGƯỜI VN ĐI, THÌ BẤT CỨ AI CŨNG CÓ THỂ ĐẾN GẶP TỔNG THỐNG MỸ”

Nhà báo tự do Tạ Phong Tần tường thuật từ Washington DC

Ông Tom Malinowski - Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân chủ Nhân quyền và Lao động (đứng hàng đầu bên trái)
Ông Tom Malinowski – Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân chủ Nhân quyền và Lao động (đứng hàng đầu bên trái)

Trưa ngày 22/10/2015, tôi và ông Nguyễn Văn Hải (CLB NBTD) được diện kiến ông Tom Malinowski – Trợ lý Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân chủ Nhân quyền và Lao động và một số viên chức Bộ Ngoại Giao Hoa kỳ tại trụ sở Bộ Ngoại giao Washington DC.

Các nhân viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ rất nhiệt tình, thân thiện. Họ chỉ cho tôi xem bức ảnh Tổng thống Barak Obama đứng trước trụ sở Liên Hiệp Quốc nhìn tấm áp phích to choán cả bức tường đòi trả tự do cho 20 phụ nữ là tù nhân chính trị đang bị giam cầm khắp thế giới, họ chỉ vào ảnh tôi trong hình rồi chỉ vào tôi cười vui vẻ.

Ông Tom Malinowski nói: “Chúng tôi rất vui mừng khi gặp chị ở đây. Chúng tôi biết rằng trong cùng một vụ án mà một người được ra ngoài, người còn lại vẫn ở trong tù là rất không công bằng. Chúng tôi đã gặp rất nhiều khó khăn trong khi đàm phán với phía Việt Nam về trường hợp của chị, Việt Nam nói rằng chị là một người rất nguy hiểm đối với chế độ”. Nghe đến đây, tôi mở to mắt, cười và giơ hai bàn tay ra, nói: “Tôi không có vũ khí, mà lại là rất nguy hiểm”. Mọi người có mặt trong phòng họp cùng cười.

Tiếp tục đọc

NHỚ MỘT THỜI BÁNH DỨA

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/10/2015

Bánh dứa
Bánh dứa

Có câu chuyện tiếu lâm kể rằng: Nhà văn trẻ nọ sau khi viết xong một cuốn sách, tự cho là hay nhất thiên hạ. Anh ta muốn “giải quyết khâu oai” bèn đem đến nhờ bậc đàn anh trong văn đàn đọc và nhận xét dùm. Một thời gian sau, vẫn chưa thấy ông “đàn anh” nọ có ý kiến ý cò gì. Anh ta hỏi “đàn anh” đã đọc sách anh ta viết chưa?. “Đàn anh” trả lời: “Chưa đọc?”. Anh ta hỏi “Tại sao”?. “Đàn anh” nói: “Cần gì đọc, ngửi cũng biết”. Anh ta ngạc nhiên: “Văn mà ông cũng ngửi được à? Thế tôi hỏi ông Tam Quốc Chí có mùi gì?”. Đáp: “Tam Quốc Chí có mùi binh đao”. Lại hỏi tiếp: “Tây Sương Ký có mùi gì?”. Đáp: “Tây Sương Ký có mùi phấn sáp”. Anh ta quá tò mò, bèn nôn nóng hỏi tiếp: “Thế văn của tôi thì có mùi gì?”. Ông “đàn anh” thản nhiên đáp:  “Văn của anh có mùi thum thủm”.

Tiếp tục đọc

CON ĐƯỜNG DUY NHẤT LÀ KHÔNG KHUẤT PHỤC

Tạ Phong Tần trước Văn phòng của Dân Biểu Sheila Jackson Lee (Bang Texas)
Tạ Phong Tần trước Văn phòng của Dân Biểu Sheila Jackson Lee (Bang Texas)

Tạ Phong Tần trả lời phỏng vấn Báo Trẻ (Texas) ngày 29/10/2015

Là một nhà báo tự do thường lên tiếng về các vấn đề điều hành của chính phủ và bất công xã hội, cũng như tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Cộng tại Việt Nam, Tạ Phong Tần đã bịnhà cầm quyền Việt Nam bắt giữ và tuyên án 10 năm tù giam. Văn Phòng Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc cùng Hoa Kỳ và một số tổ chức quốc tế đã lên tiếng chỉ trích những vụ bắt giữ các nhà báo tự do,đồng thờican thiệp đểTạ Phong Tần được trả tự do và nhận cô sang Hoa Kỳ. Từng là một cộng tác viên với Trẻ qua các bài viết về văn hóa và ẩm thực miền Tây, sau hơn một tháng chuẩn bị cho các công việc cần thiết, Tạ Phong Tần đã dành cho Trẻ cuộc nói chuyện dướiđây. Mời các bạn cùng theo dõi cuộc phỏng vấn Tạ Phong Tần do Đinh Yên Thảo thực hiện.

Tiếp tục đọc

TẠI SAO TÔI PHẢI PHÂN VÂN VỀ VIỆC CÓ TIẾP TỤC VIẾT HAY KHÔNG?

Ông Bob Dietz và Tạ Phong Tần tại trụ sở CPJ (New York)
Ông Bob Dietz và Tạ Phong Tần tại trụ sở CPJ (New York)

TẠ PHONG TẦN TRẢ LỜI PHỎNG VẤN CỦA ỦY BAN BẢO VỆ CÁC NHÀ BÁO (CPJ) CÓ TRỤ SỞ TẠI NEW YORK – HOA KỲ

Ông Bob Dietz – Phối Hợp Viên Chương Trình Châu Á của Ủy Ban Bảo Vệ các Nhà Báo (CPJ) – người đặt câu hỏi phỏng vấn Tạ Phong Tần

Dưới đây là nội dung phần hỏi đáp:

1.)  Your early release from prison was predicated on leaving Vietnam for a life in exile in the United States. How difficult a decision was that for you? 

Việc chị được trả tự do là dựa vào điều kiện chị phải rời khỏi Việt Nam và sống lưu vong ở Mỹ. Quyết định đó đã khó khăn với chị như thế nào? 

– Không khó khăn mà rất dễ dàng bởi tôi không có lựa chọn nào khác. Một là tôi ở Việt Nam và ngồi tù thêm 6 năm nữa, cộng với 5 năm quản chế sau khi ra tù; Hai là tôi sang Mỹ. Nếu bạn ở địa vị tôi bạn cũng nhanh chóng quyết định chọn giống như tôi thôi. Tôi tin chắc rằng bạn cũng không muốn phí phạm thời gian quý báu của mình để ở trong tù. Bị bắt vào tù vì làm báo tự do, nay có điều kiện sang một đất nước tự do để làm báo tự do, sao lại phải từ chối?

2.)  What role did the U.S. government play in negotiating and facilitating your release into exile?

Chính phủ Mỹ đã đóng vai trò gì trong việc thương lượng và tạo điều kiện cho chị được trả tự do và ra nước ngoài? 

Tiếp tục đọc