Trong một lần gặp tôi tại trại tạm giam Chí Hòa (Sài Gòn) vào khoảng tháng 9 năm 2012, Thượng tá Điều tra viên Cơ quan An ninh điều tra Trần Văn Cống nói: “Tôi không hiểu sao chị cứ phải đòi hỏi quyền con người, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Tôi biết chị là người giỏi nghiệp vụ, nếu muốn chị vẫn có thể có một vị trí tốt trong xã hội. Chế độ chúng ta vẫn đang có quyền con người đấy thôi. Người ta đã xây dựng nhà tình thương cho người nghèo, xây dựng bệnh viện, trường học, cầu đường, có chương trình xóa đói giảm nghèo hàng năm. Liên hiệp quốc đã công nhận những vấn đề này rồi mà”.
CHUYỆN CÁI WC CỦA DU LỊCH VIỆT NAM
Tôi đã từng làm một chuyến du lịch bằng xe đò từ Sài Gòn ra đến cửa khẩu Tân Thanh – Lạng Sơn, vừa đi vừa về mất nửa tháng.
Sau chuyến đi, tôi rút ra kinh nghiệm rằng bất kể tôi là một người Việt Nam chính hiệu hay người nước ngoài cũng đều không nên du lịch ở Việt Nam, cho dù danh lam thắng cảnh, di tích lịch sử ở Việt Nam có đẹp đến bằng trời, nếu không muốn rước lấy sự phiền hà cho mình, vừa mất tiền vừa mang thêm nỗi ấm ức trong lòng làm cho con người mình nó già đi, mặt mũi hằn thêm vài nếp nhăn, hết cả đẹp.
CHÚC TẾT 2016
Đầu năm xin chúc Tết cả nhà
Dân Việt vui mừng hát âu ca
Vũ trụ hân hoan về một mối
Vững mạnh trời Nam nước Cộng Hòa
DẠ BÁN
Tứ thập bát niên, năm mới sang
Cái kiếp con người lắm đa mang
Dạ bán khán vân lưu song ngoại
Tảo nhật tư hoa lạc lạc hàng
Sầu miên mộng tỉnh thân cù tạ
Diểu diểu nhân sinh cộng đoạn tràng
Bất chiếu đa tình tâm sự khúc
Hà thời lai đáo tiết Xuân hoàn?
31/12/2015
Tạ Phong Tần
“Đông phong bất dữ Chu Lang tiện
Đồng tước xuân thâm tỏa nhị Kiều”
(Đỗ Mục)
THƯƠNG LẮM RAU DỀN CƠM
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 30/12/2015
Con trâu và cơm là hai thứ gắn bó chặt chẽ, thân thiết với đời sống nông dân miền Tây Nam bộ. Người miền Nam bao đời nay dùng cơm làm lương thực chính từ đời này sang đời khác, còn trâu là người bạn không thể thiếu trong sinh hoạt, trong công việc đồng áng. Có thể nói ở miền này “Ra ngõ gặp trâu” cũng không phải là nói quá: “Trâu ơi ta bảo trâu này/ Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta/ Cấy cày vốn nghiệp nông gia/ Ta đây trâu đấy ai mà quản công/ Chừng nào cây lúa còn bông/ Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn.”
ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 16
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 30/12/2015
Tôi đứng dậy đi vào. Ðến khu làm việc của cán bộ trại, Trương Văn Hồng gọi tôi vô đo huyết áp, cân nặng. mới ba ngày đã sút đi ba ký, còn sáu chục ký thôi. Bình thường, huyết áp tôi lên đến 180-190 nếu không uống thuốc, mấy ngày không ăn tụt xuống 160, người khác lên 160 là giật đùng đùng rồi, riêng tôi 160 không hề bị làm sao hết. Ông Huỳnh Phi Lâm cũng có mặt ở đó. Ông Lâm mời tôi ngồi ghế đối diện bàn làm việc của ông rồi nói:
THỊT TRÂU NHÚNG MẺ ĂN QUÊN LỐI VỀ
Bài đã đăng Tuần báo Trẻ ngày 30/12/2015
Vùng sông nước miền Tây phù hợp với con trâu chớ không phù hợp nuôi bò. Trâu bơi giỏi, sông rộng mênh mông cỡ nào, nó chở trên mình nó một người lừ lừ bơi qua sông ào ào. Muỗi tuy là nhiều đến nỗi “kêu như sáo thổi” nhưng con trâu cũng khôn lắm, nó có chiêu đối phó với muỗi hiệu quả cực kỳ. Ban ngày, nó xuống các ao, đìa, vũng mà dầm dưới đó, quậy cho bùn bám vào thân mình nó một lớp dày, chỉ còn sót lại có cái mặt với lỗ mũi. Sau đó nó lên bờ phơi nắng cho khô đi, lớp bùn đó cứng cứng, nhão nhão, bám chắc trên mình nó, đố muỗi nào chích nổi. Con bò thì không chịu nổi cái khắc nghiệt ở xứ này, bởi con bò không thích dầm mình xuống bùn như con trâu, mà tôi cũng chưa thấy con bò bơi bao giờ.
ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 15
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/12/2015
Sáng ra, cán bộ trại lại kêu tôi ra ngoài gặp ông Cống. Ông ta đứng đàng xa, vừa trông thấy tôi đã nói:
– Sức khỏe chị thế nào? Có đi được không? Đi từ từ thôi. Hôm nay ba ngày không ăn rồi nhỉ? Trông mặt nhỏ lại rồi, nhỏ nhắn xinh xắn ra.
Tôi mỉm cười, làm thinh không nói gì, từ từ bước vào căn phòng làm việc hôm qua.



