“BÍ ẨN” CỦA LƯƠN VỚI LÁ NHÀU

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 25/1/2017

mh_luon-la-nhauNhàu, bình bát, bần… là những loại cây mọc hoang. Đặc biệt cây nhàu gắn liền với một thời quá khứ tuổi thơ nghèo nàn, đói kém của chúng tôi.

Cây nhàu cao nhất chừng sáu đến tám thước, thân nhẵn, thường mọc ở những nơi ẩm thấp, góc vườn, bờ rào, bờ ao, dọc bờ sông… Nhàu nở bông khoảng Tháng Một, Tháng Hai, trái chín khoảng Tháng Bảy, Tháng Tám âm lịch.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 122

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 22/1/2017

dmconso2-2Buổi chiều, có một đứa khoảng hơn hai mươi tuổi tự xưng nó tên là Con Thỏ kêu tôi lại cho tôi một bộ quần áo bằng vải thun màu vàng có bông xanh. Nó nói là quần áo của nó bây giờ không mặc được vì nó mập ra, thấy tôi cứ mặc quần đùi, áo hai dây suốt ngày nên nó cho tôi. Tôi mặc thử thấy rất đẹp và vừa vặn. Bộ đồ đó đến giờ tôi vẫn còn giữ và đem qua Mỹ luôn, để làm kỷ niệm một tấm lòng tốt mà đến giờ thời gian quá lâu, tôi không còn nhớ mặt mũi Con Thỏ tròn méo ra sao nữa.

Tiếp tục đọc

KHÔNG THỎA HIỆP VỚI QUỶ DỮ

Trần Thị Nga (Thúy Nga)
Trần Thị Nga (Thúy Nga)

Sau lễ nhận chức của Tổng thống Donald J. Trump, có hàng chục ngàn phụ nữ xuống đường tuần hành để phản đối Donald J. Trump, nhưng không có ai bị bắt bớ, đánh đập, bỏ tù vì “chống nhà nước” hay “bôi nhọ lãnh tụ”. Ở Việt Nam, chưa nói đến việc chống cấp lãnh đạo cộng sản, chỉ mới chống Formosa gây ô nhiễm môi trường sống của người dân thôi mà đã có nhiều phụ nữ bị bắt bớ, đánh đập, bỏ tù. Tại sao phụ nữ Mỹ có quyền đó mà phụ nữ Việt Nam thì không? Đơn giản nước Mỹ là một quốc gia có dân chủ, nhân quyền còn Việt Nam thì không có dân chủ, nhân quyền. Chính phủ Mỹ sợ nhân dân của họ, còn Việt Nam thì ngược lại, dân phải sợ Chính phủ, phục tùng chính phủ vô điều kiện.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 121

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/1/2017

Tượng Đức Mẹ Con Sò, Long Beach, Nam California, USA.
Tượng Đức Mẹ Con Sò, Long Beach, Nam California, USA.

Tôi thấy trong phòng căn-tin có bán muỗng, đũa, tô bằng nhựa dẻo màu xanh, xà bông bột, xà bông cục, sữa tắm, dầu gội đầu, nước rửa chén cũng thuộc loại nhãn hiệu xài được, không phải loại rởm cũng không phải loại cao cấp. Nước mắm, nước tương là loại chưa bao giờ nhìn thấy nhãn hiệu này trên thị trường. Nước lọc đóng chai cũng vậy. Tôi hỏi bọn tù ở đây có phát nước uống cho tù nhân không, tụi nó nói không phát, toàn hứng nước trong vòi chảy ra uống, đứa nào nhà giàu thì thăm nuôi mua mấy thùng nước lọc gởi vô uống, nhà nó có tiền nhiều gởi căn-tin, hết nước thì chạy ra căn-tin lấy thùng khác. Lại hiểu thêm một chuyện nữa.

Tiếp tục đọc

NÓI DỐI LÀ BIỂU HIỆN CỦA SỰ KHIẾP NHƯỢC

Mohandas Karamchand Gandhi
Mohandas Karamchand Gandhi

Nói thật, và chỉ biết nói thật mà thôi, là tập cho mình có một tinh thần bất uý.

Trong đời, nhất thiết việc gì, phải tập tánh nói cho đúng với sự thật.

Ấy là một tánh, cần phải tập luyện từ nhỏ mới đặng, đừng để bị phải thói quen mà sau này không dễ gì sửa đổi cho được.

Washington , lúc còn trẻ, một hôm đẽo cây quý của cha trồng. Lúc cha của ông đang hầm hầm giận dữ, ông vẫn có đủ can đảm thú tội của mình, không sợ hình phạt gì cả . Cha thấy con như thế, đổi giận làm vui, ôm con và nói: “Tất cả tài sản của cha không quý bằng cái tánh ngay thật của con” . Thật vậy, cái tinh thần ấy làm cho ông sau này trở nên một bậc anh hùng cái thế.

Tiếp tục đọc

MÓN NGON NGÀY TẾT: TÉP CHAO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/1/2017

tep-chaoTrước Tết Nguyên Đán khoảng một tháng là nhà nhà lại rộn rịp chuẩn bị thức ăn để “ăn Tết.” Theo truyền thống “Đói ngày giỗ cha, no ba ngày Tết” nên gia đình nào cũng dự trữ thật nhiều thực phẩm đủ loại, chất đầy nhà, trang trí nhà cửa rực rỡ (nếu có đủ tiền): “Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ/ Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh.” Ngày Mùng Một Tết chỉ có mỗi việc là sáng dậy nấu mâm cơm cúng ông bà, lên nhang đèn trên bàn thờ “cho nhà cửa ấm cúng,” van vái “ơn trên” phù hộ cho bình an, hạnh phúc, mạnh khỏe, làm ăn thuận lợi, phát tài… Ăn cơm xong, đi chơi đến chiều về ăn tiếp, lại đi chơi tiếp cho đến tối, khuya. Ngày Mùng Hai, Mùng Ba, Mùng Bốn… cũng vậy. “Tháng Giêng là tháng ăn chơi” mà.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 120

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 15/1/2017

Formosa1Từ chỗ này tôi mới phát hiện thêm thủ đoạn hành hạ tù nhân dã man của bọn sếp trại Chí Hòa. Chúng nó không cho gia đình tù nhân gởi mền vô, mền nó bán cho tù thì như vậy, ngay cả tôi mà đắp không được nói gì mấy thằng đàn ông. Tôi bèn nói với mụ Luyến mua thêm cho tôi ba cái mền như vậy nữa, lựa thứ bảy màu cho đẹp. Mụ Luyến sau này thường nói chuyện giả lả lấy lòng tôi để tôi đừng chửi nữa, nên tôi nhờ mua mền là vài hôm sau có ngay lập tức như ý.

Tiếp tục đọc

KHAI BÚT ĐẦU NĂM CANH DẦN: SỨC MẠNH CỦA VĂN CHƯƠNG

Theo Từ điển Tiếng Hoa, văn (文) có nghĩa là nho nhã, nhỏ nhẹ, đẹp đẽ. Chương (章) là sách, trật tự, mạch lạc, điều lệ, con dấu, huy chương.

1139Theo Từ điển Tiếng Việt, “văn chương là lời văn, câu văn, tác phẩm văn học nói chung. Như vậy, không cần phải cất công lâu ngày chày cháng để viết ra một quyển sách dày mo mới gọi là văn chương, một bài thơ, một bài báo ngắn, một câu chuyện hài hước… được sáng tác ra mang hơi thở nóng bỏng của xã hội đương đại cũng là một tác phẩm văn chương.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 119

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/01/2017

Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến.
Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến.

Cô ta nói:

– Chị ở phòng này, có một mình chị thôi. Khoảng ba giờ chiều tôi mở cửa chị ra lấy cơm khoảng một tiếng đồng hồ là đóng cửa, có thể tắm giặt ở nhà tắm công cộng dưới cuối dãy kia, hoặc chị tắm luôn trong phòng này cũng được. Hồ nước mới làm vệ sinh mấy ngày trước, bơm nước vô đầy rồi, một mình chị tắm giặt thoải mái. Căn tin thì ngay cạnh phòng làm việc của cán bộ, mở cửa thứ hai, tư, sáu hàng tuần. chị muốn mua gì cứ đăng ký với cán bộ Châu.

Tiếp tục đọc

THÁC LÁC NHẢY NHÀO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/01/2017

thaclacTrước năm 1975, cha tôi thấy cá là chê ỏng chê eo. Ổng nói: “Cá lóc ăn hôi cỏ, cá chạch, thác lác ăn hôi sình,” còn cá tra thì không đời nào ổng ngó tới đừng nói là ăn, bởi vì con cá tra (còn kêu là cá vồ) ở quê người ta nuôi cầu. Ai ham “ăn” dơ, “ăn” tạp, “ăn” tham bất cần liêm sỉ, đạo lý sẽ bị kêu là “đồ cá vồ,” “miệng cá vồ,” “bản mặt cá vồ.”

Tiếp tục đọc