NGẪM VỀ “NGƯỜI LỚN ĐÁNH KÍNH”

Giống như trong câu chuyện cổ tích kể về ông Tiên, ông Bụt, “người lớn đáng kính” xuất hiện trước quần chúng cần lao dưới hình dạng tóc bạc phơ hơi dài dài (không cắt ngắn quá nhìn giống lưu manh), mặt hiền từ đầy đặn, hễ mày rậm thì phải cụp xuống (hướng lên thiên hạ tưởng tướng cướp rồi làm sao), mở miệng ra lúc nào cũng tuôn hàng tràng mô phạm, đạo đức, yêu nước thương nòi, căm thù giặc cộng, v.v… Thoạt mới nhìn, thiên hạ cứ tưởng “Người lớn đáng kính” lời lời là khuôn vàng thước ngọc để kẻ hậu sinh noi gương.

Tiếp tục đọc

TÔI “CÒN MONG NỖI GÌ” SỰ CÔNG BẰNG VÀ LÒNG CHÍNH TRỰC Ở NGƯỜI ĐỜI?

Trả lời ông Huy Phương:

TÔI “CÒN MONG NỖI GÌ” Ở SỰ CÔNG BẰNG VÀ LÒNG CHÍNH TRỰC Ở NGƯỜI ĐỜI?

Thưa ông Huy Phương

Tôi vừa đọc bài viết “Còn mong nỗi gì?” đăng ngày 4 Tháng Ba năm 2018 trên báo Người Việt Online. Tôi rất ngạc nhiên khi ông được mệnh danh là “nhà văn”, lại có tuổi, đầu bạc phơ phơ, nhưng khi viết bài “Còn mong nỗi gì?” ông không đứng ở vị trí khách quan như ông nói “Tôi không hề quen biết ông Điếu Cày cũng như cô Tạ Phong Tần, không đặt chuyện nặng nhẹ, công tội của đôi bên.”

Ông mĩa mai tôi “đề cao mình và mỉa mai đối thủ” thì đây có phải là ngôn ngữ của một người “không đặt chuyện nặng nhẹ, công tội của đôi bên.” hay không?

Tiếp tục đọc