“BỊNH” SỢ TẾT

Bài đã đăng báo Trẻ Magazine, ngày 27/2/2018

Tôi mắc “bịnh” sợ Tết từ lúc nhỏ. Ðứa nhỏ nào lớn lên ở Việt Nam như tôi đều cũng biết câu này: “Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ/ Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh”. Ðọc qua nghe nó nôn nao, háo hức với chữ Tết làm sao í. Cứ ngong ngóng trông cho Tết đến để coi đốt pháo, coi dựng nêu nó ra làm sao, còn bánh chưng thì miền Tây Nam bộ không có, làm cho tôi khao khát được nhìn thấy, được ăn thử cái bánh chưng quá chừng luôn. Nói chung Tết đồng nghĩa với được nghỉ học, được mặc quần áo vừa mới vừa đẹp đi chơi, được ăn nhiều đồ ngon, được coi hát cải lương ở đình làng, được tiền lì xì, được coi đốt pháo, được coi bông hoa xanh đỏ tím vàng sặc sỡ ở nhà mình lẫn nhà hàng xóm, được chơi thoải mái.

Tiếp tục đọc