LÃO TƯỚNG CHỐNG CỘNG

Hai mươi năm dài, gần một phần tư của thế kỷ, hàng ngày đều đặn, anh lái chiếc xe cũ kỹ, vượt một trăm dặm đi, về, để đến cái Thủ Đô, mảnh đất cuối cùng, nơi cư ngụ cuối đời của những người Việt tỵ nạn, để cùng họ chống lũ giặc ác ôn Việt Cộng Hà Nội.

Lần đầu tôi gặp anh ở hai thập niên trước. Anh luôn đi đầu trong những cuộc xuống đường biểu tình chống Cộng. Ngày đó, tóc anh còn xanh, thân hình vạm vỡ, tiếng hét của anh vang dội cả một góc trời thành phố. Máu anh sôi sục, hòa nhập với những uất hận sôi sục của đồng hương anh.

Tiếp tục đọc

TÔI ĐI HỌC CHUNG VỚI NGƯỜI VIỆT “MỚI”

Bài đã đăng báo Trẻ Magazine ngày 01/5/2018

Một lớp học tiếng Anh ở New York

Mới tức là… không cũ, nói nghe huề trớt luôn hà. Tôi gom tất cả những người được học hành, hấp thụ nền văn hóa văn minh, nhân bản VNCH miền Nam vào lớp “người Việt cũ”, còn tất cả những ai mới qua Mỹ theo diện thân nhân bảo lãnh, kết hôn, đầu tư, làm việc… đều là “người Việt mới”.  Bởi lẽ, sau khi chiếm toàn bộ quyền cai trị miền Bắc từ vĩ tuyến 17 trở ra, cộng sản Bắc Việt ra sức tẩy não, nhồi sọ người dân miền Bắc theo “chuẩn” gọi là “con người mới xã hội chủ nghĩa” và tiếp tục như vậy ở miền Nam sau ngày 30 Tháng Tư năm 1975.

Tiếp tục đọc

PHÂN BIỆT VÙNG MIỀN

Bài đã đăng Tuần báo Trẻ Magazine ngày 24/4/2018

Đĩa hát nhựa 45 vòng trước 1975. nguồn: youtube.com

Lúc nhỏ, trong nhà tôi có cái máy hát xài pin Con Ó và cả một thùng giấy bự chàm vàm đựng rất nhiều dĩa nhựa. Mỗi lần cha tôi để dĩa vô máy, gác cây kim lên mặt dĩa, bấm nút là cây kim chạy vòng tròn, máy phát ra tiếng hát. Dĩa có cái lớn như cái dĩa bàn, cái nhỏ cỡ một gang tay người lớn. Tôi thích mấy cái dĩa lớn bởi cái bìa giấy bên ngoài in hình nghệ sĩ mặc đồ cải lương Hồ Quảng xanh đỏ tím vàng nhìn mướt con mắt, mà cái dĩa bên trong cũng màu xanh, đỏ, vàng, cam… đẹp nữa.

Tiếp tục đọc

CHUYỆN “ĂN” SAU NGÀY “CHIẾN THẮNG”

Bài đã đăng báo Trẻ Magazine ngày 17/4/2018

nguồn: dongcam.vn

Tôi tình cờ đọc được một bức tâm thư của cố nhà văn Xuân Vũ – nguyên Trung đoàn trưởng Việt cộng đóng quân ở Củ Chi, nơi một thời  là vùng “xôi đậu” đầy mưa bom lửa đạn ở cửa ngõ Sài Gòn, đã chạy trốn khỏi Việt cộng sau năm 1975, sống ở Mỹ viết sách, mất năm 2001 ở Texas – viết cho cô bạn cùng đơn vị – mà cũng là người yêu cũ – một câu hỏi đầy đau đớn và uất hận: “Bây giờ nhớ lại anh mới thấy rằng cả anh lẫn em đều bị bọn Bắc kỳ lợi dụng mà không biết. Chúng thí mình như những con chốt lót đường. “Chiến thắng” xong rồi, dân Nam kỳ mình được gì?…

Tiếp tục đọc

ĐỌC BÁO NHÂN DÂN Ở VIỆT NAM

Bài đã đăng báo Trẻ Magazine ngày 27/3/2018

Ai đã từng sống ở Việt Nam đều biết tờ nhật báo Nhân Dân (cơ quan chủ quản là Trung ương đảng cộng sản Việt Nam) chưa bao giờ có mặt trên các sạp báo, nên thường dân Việt Nam chẳng mấy ai biết trên thế gian này có tồn tại một tờ báo có tên là Nhân Dân.

Ngay cả cơ quan công an cũng không có báo Nhân Dân. Hàng tuần, báo ngành của Bộ Công an theo đường văn thư chuyển xuống phòng Tham mưu tổng hợp (gọi tắt là Văn phòng), ở đây họ chia nhỏ ra, cuốn thành từng cuốn, ghi tên từng đơn vị lên cuốn báo, người của các đơn vị qua đó nhận, gởi thư từ thì cứ thấy cuốn nào ghi tên đơn vị mình thì lấy đem về.

Tiếp tục đọc

KỂ CHUYỆN BẮC KỲ

Bài đã đăng báo Trẻ Magazine ngày 20/3/2018

Bắc kỳ di cư

Tôi có nhiều bạn tứ xứ trong Friends list Facebook, nhân đang cùng nhau “tám” về chuyện tại sao người sống ở miền Bắc mà ai kêu “Bắc kỳ” là họ chửi xối xả, tôi kể lại câu chuyện thời trẻ trâu tôi chưa có chút ý thức gì về chính trị nhưng có thừa sự “ba gai”.

Chuyện thứ Nhất

“Bà có phải Bắc kỳ không?”

Tiếp tục đọc

“BỊNH” SỢ TẾT

Bài đã đăng báo Trẻ Magazine, ngày 27/2/2018

Tôi mắc “bịnh” sợ Tết từ lúc nhỏ. Ðứa nhỏ nào lớn lên ở Việt Nam như tôi đều cũng biết câu này: “Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ/ Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh”. Ðọc qua nghe nó nôn nao, háo hức với chữ Tết làm sao í. Cứ ngong ngóng trông cho Tết đến để coi đốt pháo, coi dựng nêu nó ra làm sao, còn bánh chưng thì miền Tây Nam bộ không có, làm cho tôi khao khát được nhìn thấy, được ăn thử cái bánh chưng quá chừng luôn. Nói chung Tết đồng nghĩa với được nghỉ học, được mặc quần áo vừa mới vừa đẹp đi chơi, được ăn nhiều đồ ngon, được coi hát cải lương ở đình làng, được tiền lì xì, được coi đốt pháo, được coi bông hoa xanh đỏ tím vàng sặc sỡ ở nhà mình lẫn nhà hàng xóm, được chơi thoải mái.

Tiếp tục đọc

TẾT THỜI BAO CẤP

Bài đã đăng báo Trẻ Magazine Xuân Quý Dậu (2017) 

Trong nhà tôi có một đống sách cũ xưa để lại. Tuy là chưa tới mức độ “phần thư khanh nho” như bạo chúa Tần Thủy Hoàng, nhưng bị nhà cầm quyền cộng sản liệt tất cả những loại sách, báo, thơ, nhạc xuất bản từ 30/4/1975 trở về trước đều là “văn hóa phẩm đồi trụy”. Dân chúng phải giấu không để cho cán bộ cộng sản nhìn thấy, ai đọc phải đọc lén đừng để người khác nhìn thấy nó đi báo cáo thì nguy to, mà bạn bè thân hữu muốn mượn đọc cũng phải lén lút giấu bằng một lý do công khai nào đó mới mượn được. Nếu “chính quyền” nhìn thấy nhẹ cũng bị ‘tịch thu”, mất cuốn sách quý, nặng hơn là kèm theo “cải tạo tại chỗ” do chính các cán bộ xã đó “giảng dạy”. Đọc sách mà như đi ăn trộm.

Tiếp tục đọc

XIN CÁM ƠN NHỮNG NGƯỜI GIỮ LỬA

Bài đã đăng Tuần báo Trẻ ngày 4/12/2017

Lễ tưởng niệm cố Tổng thống Ngô Đình Diệm (2017) tại Tượng đài chiến sĩ Việt-Mỹ, thành phố Westminster, Nam California.

Trường học chế độ cộng sản giáo dục học sinh như thế nào?

Năm 1975, tôi được bảy tuổi, chưa đủ lớn để hiểu biết nhiều bằng thực tế về xã hội miền Nam thời VNCH, nhưng đủ để đọc được nhiều sách vở, báo chí xuất bản ở miền Nam thời đó, đủ để hiểu người ta giáo dục trẻ em bậc Tiểu học như thế nào.

Tất nhiên, những năm dài sau đó, thế hệ của tôi “được” (hay bị) giáo dục “dưới mái trường XHCN thân yêu” suốt mười hai năm phổ thông trung học, bốn năm đại học, chưa kể các khóa học ngắn hạn khác. Túm lại là tôi có hơn hai mươi năm “được đảng và nhà nước giáo dục”, và tôi rút ra kết luận về cái sự giáo dục ấy như thế này:

Tiếp tục đọc

KỲ BÍ PHẾ TÍCH NHÀ THỜ CHIM ÉN

Bài đã đăng báo Trẻ Weekly Magazine ngày 07/8/2017

Sân giữa

Những ngày nghỉ trong dịp lễ July 4 vừa qua, thay vì đến những nơi nhộn nhịp để giải trí, không ít người vẫn muốn rời xa chốn kinh thành đô hội để tìm về nơi mang “Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo/ Nền cũ lâu đài bóng tịch dương” (Thăng Long thành hoài cổ – Bà Huyện Thanh Quan) để thư giãn tinh thần. Một trong số địa điểm lôi cuốn đầy màu sắc huyền thoại đó là nhà thờ cổ Mission San Juan Capistrano.

Tiếp tục đọc