Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/8/2016
Cách đây năm năm, tôi đi chợ Tân Định (Sài Gòn) thấy bán một loại rau lạ ít người Sài Gòn biết. Rau này chỉ bán ở duy nhất một sạp thôi, những sạp rau khác không thấy bán, đó là đọt choại.
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/8/2016
Cách đây năm năm, tôi đi chợ Tân Định (Sài Gòn) thấy bán một loại rau lạ ít người Sài Gòn biết. Rau này chỉ bán ở duy nhất một sạp thôi, những sạp rau khác không thấy bán, đó là đọt choại.
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/8/2016
– Trong phòng nước đâu mà tắm giặt. Nước chảy từng giọt tắm bao giờ cho xong. Mày dám không cho tao ra ngoài tắm giặt hả thằng chó kia.
Nguyễn Minh Hiển vội vàng bỏ đi. Mẹ mày thằng ranh kia, tiên sư bố mày, mày tưởng tao sợ mày chắc? Mày chưa biết tao à. Cỡ trung tá Nguyễn Thanh Liêm tao còn chửi té khói, trung úy như mày chỉ là con kiến. Tao sẽ cho mầy nếm mùi một trận.
Bài đã đăng báo Trẻ (Texas) ngày 15/10/2016
Bài viết này dành riêng cho những độc giả là người Việt Nam ở trong nước, chớ người ở xứ “giãy chết” hay đồng minh của bọn “giãy chết” không cần đọc, bởi nó là chuyện quá bình thường và thần dân xứ “giãy chết” coi như đó là hiển nhiên phải như vậy mỗi ngày (đứa nào không làm vậy tao kêu rầm lên thì chết với tao).
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/8/2016
Khoảng tám giờ sáng, tôi nghe tiếng giày bước nện bên ngoài, tiếng mở khóa cửa lách cách hai lần cửa, rồi tiếng gõ cạch cạch vào cánh cửa sắt và có người nói:
– Mở cửa rồi. Chị ra tắm rửa đi.
Không biết là tiếng ai, không phải giọng Hà Tĩnh của Trần Văn Cao.
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/8/2016
“Chợ chiều thừa khế, ế chanh/ Nhiều con gái đẹp nên anh phụ nàng,” “Buổi chợ đông, con cá hồng anh chê lạt/ Tan buổi chợ rồi, con tép bạc anh cũng khen ngon.” Cái thời hoang sơ “Chim trời cá nước ai bắt được nấy ăn” ở miền Tây Nam bộ trù phú, màu mỡ, con tép bạc lớn bằng ngón tay đã bị chê rồi.

Báo điện tử Vietnamnet ngày 16/08/2016 cho hay:
“Sau thông tin Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung công bố tiền cắt cỏ, chăm sóc một ít trúc đào, dâm bụt đoạn đại lộ Thăng Long ngốn 53 tỷ/năm, theo thông tin tìm hiểu còn có thêm nhiều dự án có chi phí khủng cho việc cắt cỏ, tỉa cây.
Theo thông tin trên mạng đấu thầu quốc gia của Bộ Kế hoạch Đầu tư, hàng loạt dự án đấu thầu của UBND thành phố Hà Nội đã được công bố.”
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 13/8/2016
Tôi ăn cơm xong, gom mấy cái hộp nhựa, muỗng bỏ vô thau để đó, chớ đâu có nước mà rửa. Buổi chiều, trại nó kêu phát cơm nhưng tôi không nhận, vì đã có hộp cơm của Trần Văn Cao đưa cho hồi trưa rồi.
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/8/2016
Cái lỗ thông hơi này đứng lên cao ngang ngực tôi, nếu muốn nói chuyện qua lỗ thông hơi này thì phải khom người xuống. Tường dày bốn mươi phân, phía ngoài lỗ thông hơi phẳng, phía trong nó làm vách tường vát ra kiểu như cái loa sắt xách tay, miệng loa hướng vào trong phòng giam. Ðối diện với lỗ này là bức tường cao chạy dài theo dãy phòng giam, dãy bên này nhìn qua lỗ thông hơi không thể nhìn thấy dãy bên kia, tôi đoán phía sau bức tường này có dãy phòng giam khác thiết kế y chang kiểu dãy bên này theo chiều ngược lại. Từ lỗ vuông này nhìn vào phòng giam thông thống không sót chỗ nào nhờ bức tường ổ lỗ vuông được làm vát vào bên trong không che chắn mắt nhìn, và cái lỗ này nó cũng đối diện với bệ cầu tiêu, nên ngồi đi vệ sinh bên trong ở ngoài nhìn vô thấy không sót chỗ nào.
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/8/2016
Kẹo đục và đèn chai, hai thứ này bình thường thì chẳng ăn nhập gì với nhau, thậm chí chỏi nhau. Bây giờ ít người biết chúng là cái giống gì, nhưng cách đây ba mươi năm chúng là một phần (hơi bị lớn) của đời sống trẻ con nông thôn miền Nam, gắn liền với những mảnh đời cơ cực và nhiều kỷ niệm buồn. Kẹo đục là thứ kẹo làm thủ công đơn sơ bằng đường chảy, còn đèn chai là cái đèn dầu lửa (dầu hỏa) làm từ cái chai thủy tinh cắt ngang ở trên phần đầu.
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/8/2016
Lúc này bọn anh ninh đi theo dẫn giải tôi đã về hết rồi. Trần Văn Cao kêu thêm một thằng cán bộ trẻ nữa đi theo khiêng đồ cho tôi. Tôi cầm cái chiếu và bọc nylon đựng đồ nhẹ thôi. Vừa đi, Trần Văn Cao vừa nói:
– Chị cãi nhau làm gì cho mệt vậy?
– Nói ngu như vậy không cãi mới lạ. – Tôi nói. – Như cán bộ Cao thì tôi cãi làm gì. Gào to cũng mệt chớ sướng gì đâu. Nhưng không cãi không được, gặp loại đó phải cãi tới cùng.