ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 109

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/12/2016

thapnen2Trần Văn Luân cứ ề à nói một hồi, nào là “Từ trước đến nay tôi luôn tạo điều kiện giúp chị ở đây được thỏa mái hơn người khác,” “Cấp trên của tôi chỉ đạo như vậy, tôi biết chị chỉ cần mười lăm phút là viết xong rồi, chị giúp tôi đi,” v.v… và v.v…

Tiếp tục đọc

CHÁO NGHÊU

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/12/2016

chaongheuXứ biển Bạc Liêu nổi tiếng nhờ con nghêu thịt vừa giòn vừa ngọt, đượm một chút hương vị biển mằn mặn nên khi chế biến khỏi cần nhiều gia vị vẫn cứ đủ mùi ngọt, mặn ngon lành. Con nghêu sống dọc bãi bồi bờ biển. Ngày trước, đến mùa nghêu, người dân chỉ việc xách cái cào ra bãi biển cào một phát là có thúng thúng nghêu đem về, lớp ăn, lớp bán, lớp cho, cứ năm này qua năm khác nghêu lúc nào cũng nhiều.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 108

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 04/12/2016

chunhat4122016Số giấy tờ, tài sản mà ông Trần Văn Cống kêu tôi làm đơn xin lại mà tôi nhất định không chịu làm đơn có nguyên nhân là ngày 23 Tháng Ba năm 2010 bọn an ninh công an thành phố HCM (PA35), gồm các tên Trần Tiến Tùng, Nguyễn Minh Hải, Nguyễn Văn Vinh (Vinh răng vàng), Nguyễn Minh Thắng, Trương Văn Hổ… nhưng núp bóng dưới chiếc mặt nạ công an phường 25 quận Bình Thạnh đã xông vào nhà số 674/19/9 đường Xô Viết Nghệ Tỉnh, phường 25, quận Bình Thạnh bắt cóc tôi và giam giữ tại số 4 Phan Đăng Lưu, tức trụ sở cơ quan an ninh điều tra hết ba ngày (đến hơn 21 giờ ngày 26 Tháng Ba năm 2010) mà không có bất cứ một lệnh bắt nào.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 107

taon-triTôi nín thở đi quanh phòng vừa quan sát vừa lượm chai rồi đi ra. Con nhỏ cán bộ đứng ngoài nói vọng vô: “Chị Tần vô đó một mình sợ ma hông?”. Tôi nói: “Ban ngày đông người đứng đây mà sợ gì”.

Tôi ra ngoài hỏi con nhỏ cán bộ: “Cái phòng đó tối quá như vậy làm sao nhìn thấy gì mà ăn cơm? Đọc báo? Bóng đèn nhỏ xíu để trên cao mà bỏ vô cái hốc như vậy ánh sáng làm sao lọt ra ngoài?”. Nó trả lời: “Thì mò mò mà ăn, còn có báo đâu mà đọc. Phòng chị ở là sáng nhất khu này đó. Kiểu xây tường có cái hốc để bóng đèn trong đó là trên quy định, không phải tụi tôi đâu”. Tôi hỏi: “Sao mấy phòng đó không có báo vậy cán bộ?”. Nó nói: “Không đòi thì đưa làm chi cho mất công”.

Tiếp tục đọc

CANH BÚN SÀI GÒN

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 02/12/2016

canhbunTừ ngày tôi “phiêu bạt giang hồ”  trên đất Sài Gòn, tôi mới biết thêm  một món ăn đặc biệt giá rẻ là canh bún. Nghe nói, canh bún là món ăn dân dã đã có từ lâu lắm ở Sài Gòn. Đến Sài Gòn bây giờ, bạn có thể bắt gặp canh bún  vẫn “chễm chệ” cố định ở những quán vỉa hè, lang thang trên những chiếc xe đẩy rong ngoài đường phố, hay kẽo kẹt trên vai một người phụ nữ. Đối với hai loại “quán ăn di động” này, chỉ cần bạn kêu lớn: “Canh bún ơi!” là “quán” tức khắc “bay” đến chỗ bạn liền. Miền Tây không có món canh bún, vì vậy, chủ nhân những “quán” canh bún Sài Gòn đều là người nói giọng Bắc, giọng Trung.

Tiếp tục đọc

CỜ LỜ MỜ VỜ

dmcsTruyện “Cờ lờ mờ vờ” Tạ Phong Tần mới sáng tác. Công nhận đầu niểng là “nguồn cảm hứng vô tận” cho biết bao dân mạng ta ơi.
-:-:-:-

Thằng cầm đầu bầy đàn nhà cầm quyền Hà Thành cầm tờ bài trèo vào nhà đài gào: “Cờ lờ mờ vờ”, “Cờ lờ mờ”. Người bình thường bèn ào ào: “Đờ mờ cờ sờ”, “Đờ cờ mờ mờ tờ phờ nờ”, “Đờ mờ hờ chờ mờ”….

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 106

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/11/2016

img_1460
Trước sân Phước Lộc Thọ, Little SG.

Mà hình như bọn giám thị trại giam các trại giam tôi đã từng ở qua này con vợ nó làm đại lý cho hãng băng vệ sinh Kotex hay sao mà thấy trại nào cũng phát Kotex loại “bán ế” (gần hết hạn sử dụng hoặc quá hạn sử dụng) cho tù nhân, không thấy nhãn hiệu khác dù ở ngoài có rất nhiều.

Tiếp tục đọc

CẢI MẦM BẤT ĐẮC DĨ

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/11/2016

raumamBây giờ, nói đến cải mầm là người ta nghĩ ngay đến loại rau sạch mắc tiền được trồng bằng hạt trong khay nhựa với thân mảnh bằng que tăm trắng muốt, dài chừng bảy tám phân và trên đầu mang hai lá mầm màu xanh nhỏ bằng cái móng tay út. Rau mầm này được đựng trong hộp nhựa trong, bán ngoài chợ, mỗi hộp chừng 200 gram giá khoảng hai chục ngàn đồng một hộp là một cái giá không rẻ. Một người ăn phải đến bốn hộp một ngày mới đủ.

Tiếp tục đọc

THANKSGIVING KIỂU VIỆT VÀ TÔI

Bài đã đăng Tuần báo Trẻ ngày 25/11/2016

thanksgiving-kieu-viet-va-toiNgười Việt Nam không có phong tục dành riêng một ngày cho lễ Tạ ơn (Thanksgiving), mà người Việt tỏ lòng biết ơn trong mỗi dịp Tết đến Xuân về, ngày lễ Vu Lan. Có thể nói, số ngày người Việt công khai nói câu “biết ơn” nhiều hơn một ngày so với người phương Tây. Người Việt cũng chỉ mừng thọ chớ không mừng sinh nhật, đây cũng là dịp để con cháu tỏ lòng biết ơn với bậc trưởng bối trong gia đình, trong dòng họ.

Tiếp tục đọc