
Từ thuở bốn ngàn năm văn hiến
Vốn chuyên nghề đánh cá miền Trung
Biển kia vốn đã là nhà
Bao đời sinh sống hiền hòa mà vui
Lòng vốn dĩ không cầu đại sự
Bỏ ngoài tai phú quý công danh Tiếp tục đọc

Từ thuở bốn ngàn năm văn hiến
Vốn chuyên nghề đánh cá miền Trung
Biển kia vốn đã là nhà
Bao đời sinh sống hiền hòa mà vui
Lòng vốn dĩ không cầu đại sự
Bỏ ngoài tai phú quý công danh Tiếp tục đọc

Trả lời quan Tổng trấn Philatô, Đức Yêsu nói: “Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian nhằm mục đích này: làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi” (Ga 18, 37). Làm chứng cho sự thật, mới nghe cứ tưởng chừng như đơn giản. Có gì to tát đâu, sự thật là những gì đang diễn ra quanh chúng ta, nó xảy ra như thế nào thì chúng ta cứ như thế mà xác nhận sự việc đó, không thêm thắt, không đẻo bớt, cũng không bóp méo, không bẻ cong, không tường thuật nửa vời… “làm chứng cho sự thật” thiệt là quá dễ.
Ném tiền vào mặt thầy cô
Anh T, một người quen của tôi ở Sài Gòn, có con đang học tại một trường phổ thông cơ sở. Anh T hành nghề dịch vụ tự do, chị N (vợ anh T) có chút học vấn tạm gọi là hơn người lao động chân tay nhưng ở nhà làm nội trợ. Có lẽ vì vậy, vợ chồng anh rất “khát” làm “cán bộ” cho “nở mặt nở mày” với hàng xóm láng giềng. Khổ nỗi, lúc trẻ đã trót chê “lương cán bộ nhà nước ba cọc ba đồng” nên giờ vợ anh đã ở hàng U50 rồi, có muốn “làm cán bộ” cũng đã “quá lứa lỡ thì”, không cơ quan nào chịu tuyển. Nên dịp để “thể hiện mình” của vợ chồng anh chỉ còn cơ hội duy nhất là làm “cán bộ” Hội cha mẹ học sinh.
Sài Gòn, ngày 12 tháng 6 năm 2010
Sài Gòn, ngày 4 tháng 6 năm 2010
Trước ngày tôi bị AN CA TPHCM bắt cóc 4 ngày (23/3 – 26/3/2010), tôi vẫn còn gửi lại ở nhà bạn cũ tôi là bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ ba loại giấy giấy tờ cá nhân như sau:
– Giấy chứng minh nhân dân của Tạ Phong Tần, số 385275306 do Công an tỉnh Bạc Liêu cấp ngày 21/12/2001;
– Giấy phép lái xe hạng A1 của Tạ Phong Tần, số AC 426184 do Sở Giao Thông Vận Tải tỉnh Bạc Liêu cấp ngày 15/05/2007;
Sài Gòn, ngày 01 tháng 6 năm 2010

Màn 1 cảnh 1: Giữ xe máy không phạm lỗi
7 giờ 30 phút ngày 23/5/2010, tôi từ nhà đi xe máy Wave α đời “tem lửa” màu đỏ, biển số 94H3 0135 lưu thông trên đường Trần Quốc Toản, quận 3 để đi lễ 8 giờ ngày chủ nhật. Đến ngã ba Trần Quốc Toản – Trần Quốc Thảo hướng rẽ sang nhà thờ Mẹ Hằng Cứu Giúp (38 Kỳ Đồng, quận 3, SG) thì có mấy chú CSGT Công an quận 3 chận xe tôi lại kiểm tra giấy tờ dù xe không phạm lỗi gì. Trong khi đó, có rất nhiều xe máy khác lưu thông cùng chiều với tôi thì không bị kiểm tra gì hết. Tôi gọi to, chỉ cho mấy chú CSGT: “Nè anh Cảnh sát, có rất nhiều xe khác giống như tôi sao không kiểm tra mà chỉ chận kiểm tra xe tôi, xe tôi phạm lỗi gì mà chận. Sao không chận mấy người kia cho công bằng. Mấy anh được chỉ đạo chận xe tôi hải không?”.
Sài Gòn, ngày 18 tháng 5 năm 2010

Tạ Phong Tần viết bài vì sau đó tôi biết Nguyễn Thị Mỹ Nghệ, mẹ cháu Lê Nguyễn Minh Châu (đứa bé “nạn nhân của giáo dục VN” mà tôi đã viết một loại 6 bài bên vực nó, xin xem trong chuyên mục “Lấy oán trả ân” trong trang blog này) đã cấu kết với an ninh TP HCM đòi tôi phải “bồi thường thiệt hại”, chẳng hiểu “thiệt hại” vấn đề gì.
Sài Gòn ngày 13 tháng 4 năm 2010
Khoảng 8h sáng nay (13/4/2010) tôi vừa mở cửa nhà 84D Trần Quốc Toản cho Ls Đạt và đứa cháu gái đi làm thì ngoài cửa ùa vào 5 người (2 nam, 3 nữ), trong đó có ông Nguyễn Minh Hải, Nguyễn Minh Thắng là cán bộ PA35 Công an TPHCM mà tôi đã quen mặt từ hồi mấy lần đi biểu tình ở Lãnh sự quán Trung Quốc năm 2007. Cả 5 người vội vàng kéo sập cửa sắt xuống nhốt tôi và Đạt, cháu gái trong nhà. Lúc đó, tôi mới ngủ dậy, chưa kịp đánh răng rửa mặt, trên người chỉ mặc bộ đồ ngủ (quần lửng, áo 2 dây), tôi định mở cửa cho hai đứa nhỏ đi làm rồi tôi đi ngủ tiếp, vì tôi bị mất ngủ, đêm ngủ không được.
Cơ quan ANĐT Công an TPHCM lại tiếp tục giao ông Riết -CSKV gặp tôi để đưa Giấy mời tôi đến số 4 Phan Đăng Lưu (trụ sở của họ) lúc 8 giờ ngày 12/4/2010 (thứ hai) để “trả lời về các nội dung liên quan đến tài liệu thu giữ ngày 23/3/2010”. Dĩ nhiên, tôi phản đối kiểu làm việc vu cáo như thế này nên sẽ không đi đâu cả.