Bài đã đăng báo Người Việt ngày 16/12/2015
Chúng muốn làm vậy để người tù muốn sống không được, muốn chết không xong, cuối cùng phải khuất phục van xin chúng nó?
Lại nghĩ, cả đời mình sống đến nay mấy chục năm chưa thấy có gì là sung sướng, mãn nguyện, toàn thất vọng, buồn phiền, tay trắng vẫn hoàn tay trắng, việc gì phải lưu luyến thế gian. Nếu tự dưng đi tự tử chết thì mang tiếng hèn nhát, vô nghĩa quá, giờ là lúc có thể chết có ý nghĩa đây, việc gì mình lại sợ chết. Chết như Thánh Phê-rô, Thánh Phao-lô hay các Thánh tử đạo Việt Nam còn hay hơn là sống già kiểu như: “Ông này do mẹ sinh ra/ Lọt lòng ông khóc oa oa/ Mỗi ngày ông một lớn tướng/ Từ từ ông trở về già/ Bây giờ ông hóa ra ma.” Chết trẻ cho nó đỡ xấu, để già rồi chết nhìn xấu xí lắm.




– Tôi biết rồi, khỏi cần đọc, đưa cho tôi xem cũng được. – Tôi nói.
– Sao không tháo được? Đâu chị đưa tay tôi coi. – Trung nói.
Tôi lấy đôi dép nhựa màu đỏ ngoài cửa mang vô chân rồi đi. Bọn họ vây quanh áp giải tôi ra đến cửa sắt bên ngoài, một thằng kéo cửa sắt lên, thằng khác đẩy tôi ra. Tôi nhìn thấy xung quanh nhà, kể cả bên kia đường chỗ cổng sau Viện Pasteur, có ít nhất là ba chiếc xe loại bảy chỗ ngồi biển số lạ đậu ở đó với cả chục thằng cảnh sát giao thông đứng dày đặc cả ngã ba Trần Quốc Toản – Pasteur, trong đó có một chiếc màu trắng xám bạc đã từng đậu ở phía bên Viện Pasteur để chặn bắt tôi đi lễ chủ nhật ở nhà thờ Kỳ Đồng. Đường phố vắng ngắt không xe cộ qua lại, kể cả nhà hàng xóm bên cạnh bán hàng rau quả ngày thường tấp nập cũng không thấy bóng khách mua lẫn người bán. Chắc bọn áo vàng này chúng nó chặn xe đuổi người ta đi ngã khác hết rồi.
Ông Riết làm thinh không trả lời. Tôi cười, nói tiếp:
