THỦ PHẠM ĐÁNH CHẾT ĐỖ ĐĂNG DƯ NGÀY CÀNG LỘ DIỆN

Đỗ Đăng Dư sau khi từ trại giam chuyển bệnh viện
Đỗ Đăng Dư sau khi từ trại giam chuyển bệnh viện

Tin hai luật sư Trần Thu Nam và Lê Văn Luân bị một nhóm tám thanh niên bịt mặt đánh đổ máu khi chiều hôm qua hai người này đến gia đình của nạn nhân chết trong trại giam Đỗ Đăng Dư tư vấn, trợ giúp về pháp lý để họ khiếu nại về cái chết của Đỗ Đăng Dư; tuy sốc thật nhưng không làm mọi người ngạc nhiên, bởi lẽ những chuyện công an giả dạng côn đồ đánh đập người lương thiện đang xảy ra hàng ngày, hàng giờ ở xã hội Việt Nam.

Trước đây, internet chưa phổ biến, các phương tiện truyền thông khác chưa có, người dân Việt Nam chỉ có thể biết những thứ mà đảng cộng sản Việt Nam muốn cho họ biết mà thôi. Thế giới bên ngoài với người Việt trong nước vô cùng xa lạ, và ngược lại, tình hình người dân trong nước sống dưới chế độ cộng sản bạo quyền bên ngoài cũng rất khó tìm hiểu thông tin.

Tiếp tục đọc

“TẬP TƯỚC” HÀNG LOẠT CÔNG KHAI: SỰ HOẢNG LOẠN CỦA CSVN

Nguyên Xuân Anh - Con Nguyễn Văn Chi
Nguyên Xuân Anh – Con Nguyễn Văn Chi

Tháng 9 năm 2007, tôi đã viết bài “Chủ nghĩa phong kiến tập tước” đăng lên trang blog “Công Lý & Sự Thật”, có đoạn như sau:

Cụm từ “chế độ” có hai nghĩa: Thứ nhất, là hệ thống tổ chức chính trị, kinh tế, v.v… của xã hội. Ví dụ: Chế độ phong kiến, Chế độ người bóc lột người. Thứ hai, là toàn bộ nói chung những điều quy định cần tuân theo trong một việc nào đó. Ví dụ: Chế độ ăn uống của người bệnh, chế độ khen thưởng, chế độ quản lí xí nghiệp… Trong phạm vi bài viết này, tôi chỉ dùng cụm từ “chế độ” theo nghĩa thứ nhất.

Theo Bách Khoa Toàn Thư Mở Wiktionary: Về mặt thuật ngữ, chế độ phong kiến (phong tước, kiến địa) là một từ chuyển ngữ từ chữ féodalité (hoặc féodalisme), một chữ bắt nguồn từ chữ feod trong tiếng La tinh, nghĩa là “lãnh địa cha truyền con nối”.

Tiếp tục đọc

TỬ TÙ LÊ VĂN MẠNH VÀ CÂU CHUYỆN “BÍ MẬT TRONG KHU VƯỜN”

Tử tù Lê Văn mạnh. Ảnh: Internet
Tử tù Lê Văn Mạnh. Ảnh: Internet

Có câu chuyện tiếu lâm lưu truyền trong giới “giang hồ mạng” chế giễu cảnh sát như sau:

Ở ngôi làng nọ, có một ông già sống đơn độc. Ông muốn đào xới khu vườn khoai tây của mình lên nhưng ông không đủ sức để làm điều đó. Người duy nhất có thể giúp đỡ là đứa con trai của ông nhưng anh ta đang ngồi tù. Ông lão đã viết thư cho đứa con và kể về tình trạng của mình:

“Con trai thân yêu, Cha nghĩ là vườn khoai tây năm nay sẽ không trồng được. Cha cảm thấy rất tệ và không muốn phải bỏ lỡ vụ mùa, bởi vì mẹ của con lúc còn sống rất yêu thích khoảng thời gian này. Cha nhận ra mình đã quá già để có thể đào xới hết mảnh vườn này. Nếu con ở nhà thì chắc sẽ không thế này. Cha biết con sẽ làm giúp việc này cho cha nếu con không ở trong tù.

Yêu con, Cha.”

Tiếp tục đọc