CÁ MẶN CHƯNG GỪNG

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/9/2016

camanokÔng cố nội tôi, người Triều Châu (thường kêu là Tiều) từ Trung Quốc chạy nạn sang Việt Nam bằng đường biển, sau nhiều ngày phiêu bạt lênh đênh theo sóng gió rồi cuối cùng tấp vào vùng đất cuối cùng này. Nghe cha tôi nói ông cố nội đi theo nhóm người Thiên Địa Hội (kêu là người Minh Hương) trốn sự truy sát của vua Càn Long đời nhà Thanh, khi đi chỉ xách theo có cái hu ná (tức cái va-li đan bằng sợi mây ta thường thấy trong các phim cổ Hồng Kông) với hai bộ quần áo. Vậy mà ông làm nên sự nghiệp, con cháu đầy đàn, ruộng đất cò bay thẳng cánh.

Tiếp tục đọc

BÁNH KHỌT MIỀN TÂY

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/9/2016

minhhoabanhkhotBánh khọt là món ăn dân dã của người miền Tây mà ai cũng biết làm. Ở quê, nhà nào cũng có cái khuôn bánh khọt bằng đất nung, lúc mới mua về thì nó đỏ au, trong có tám lỗ hay mười hai lỗ tùy khuôn lớn nhỏ, thông thường người ta thích xài khuôn mười hai lỗ để đổ được một lúc nhiều bánh. Khuôn mua về phải đốt trước mới dùng được.

Tiếp tục đọc

BÁNH KHOAI MÌ NƯỚNG

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 14/9/2016

banhkhoaimiThời tôi còn nhỏ, trẻ con nhà quê không có nhiều quà bánh xanh đỏ chế biến kiểu công nghiệp hấp dẫn như bây giờ.

Quanh năm suốt tháng chỉ là những thứ bánh do người nhà và người trong xóm tự “sản xuất” trong nhà bếp nhỏ xíu của mình. Còn “nguyên vật liệu” là: gạo, nếp, khoai lang, khoai mì, khoai môn và đường mía để sáng tạo ra hàng trăm thứ bánh trái mùi vị khác nhau, mỗi mùi một vẻ “mười phân vẹn mười” thiệt là hấp dẫn cái lỗ mũi, cái lỗ tai lẫn cái miệng.

Tiếp tục đọc

BÁNH ĐÚC NHÀ QUÊ

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/9/2016

banhducHồi tôi còn nhỏ, mỗi lần đi học về ngang chỗ bà hàng xóm bán bánh đúc, nhìn mâm bánh có bữa thì bóng loáng, xanh mướt màu ngọc, có ngày thì trắng như bông điểm thêm tí tôm màu đỏ gạch, ngò rí xanh xanh mà thèm rỏ dãi, nhưng tôi làm gì có tiền mua bánh đúc ăn. Họa hoằn lắm mới được 50 xu, mua một dĩa nhỏ loại bánh ngọt màu xanh, chấm nước đường thắng, ăn lấy ăn để, hết đĩa rồi mà vẫn còn thèm thuồng. Cái dư vị thơm thơm, giòn giòn, dai dai của bánh hòa với vị ngọt sánh của đường thắng, cái béo béo của những hạt mè rang giòn tan trong miệng cứ đọng hoài trong ký ức xa xăm.

Tiếp tục đọc

BÁNH CỦ CẢI NHÀ NGHÈO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 31/8/2016

Minh-hoa_Banh-cu-caiMỗi buổi trưa Hè, cái nắng nóng gay gắt thỉnh thoảng dịu đi một chút khi thoáng có một cơn gió nhẹ thổi qua. Trong con hẻm nhỏ núp mình dưới bóng những cây bàng, cây gòn xanh mát, tiếng rao: “Ai ăn bánh củ cải hông?” của người phụ nữ bán bánh dạo cất lên xóa tan cái im ắng tĩnh mịch, làm nhốn nháo lũ trẻ trong hẻm. Chúng nhao nhao đòi người lớn kêu bà bán bánh củ cải vào ăn. Chỉ chờ người lớn gật đầu “Ừ” một tiếng là vội vàng ba chân bốn cẳng chạy ra đứng trước cửa nhà gào to: “Bánh củ cải” liền.

Tiếp tục đọc

AI ĂN MẮM TÉP HÔNG?

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/8/2016

Mam-tepChợ chiều thừa khế, ế chanh/ Nhiều con gái đẹp nên anh phụ nàng,” “Buổi chợ đông, con cá hồng anh chê lạt/ Tan buổi chợ rồi, con tép bạc anh cũng khen ngon.” Cái thời hoang sơ “Chim trời cá nước ai bắt được nấy ăn” ở miền Tây Nam bộ trù phú, màu mỡ, con tép bạc lớn bằng ngón tay đã bị chê rồi.

Tiếp tục đọc

KẸO ĐỤC, ĐÈN CHAI

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/8/2016

Minh-hoa_Keo-duc-Den-chaiKẹo đục và đèn chai, hai thứ này bình thường thì chẳng ăn nhập gì với nhau, thậm chí chỏi nhau. Bây giờ ít người biết chúng là cái giống gì, nhưng cách đây ba mươi năm chúng là một phần (hơi bị lớn) của đời sống trẻ con nông thôn miền Nam, gắn liền với những mảnh đời cơ cực và nhiều kỷ niệm buồn. Kẹo đục là thứ kẹo làm thủ công đơn sơ bằng đường chảy, còn đèn chai là cái đèn dầu lửa (dầu hỏa) làm từ cái chai thủy tinh cắt ngang ở trên phần đầu.

Tiếp tục đọc

CHUỐI NẾP MIỀN TÂY

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/8/2016

Minh-hoa_Chuoi-nepChuối có rất nhiều loại, riêng ở Việt Nam đã có các tên gọi thông dụng như: chuối già, chuối xiêm, chuối sứ, chuối cơm, chuối sáp, chuối mật, chuối tiêu, chuối cau, chuối tây, chuối ngự, chuối hột, chuối rừng, chuối bù hương, chuối trứng cuốc, chuối lửa, chuối lá, chuối dong…

Tiếp tục đọc

BÁNH XÈO CỦA MẸ

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/7/2016

Minh-hoa_Banh-xeoCách đây khoảng tám năm, ngành du lịch Việt Nam mở chiến dịch rầm rộ đưa bà Mười Xiềm ở Cần Thơ ra nước ngoài quảng bá món bánh xèo do chính tay bà làm. Sau chuyến xuất dương bán bánh xèo, bà Mười Xiềm trở về được báo chí trong nước thổi lên như diều gặp gió. Nghe nói bà Mười được phong tặng danh diệu “nghệ nhân dân gian,” còn do ai phong tặng thì tôi chưa biết, nhưng nhờ vậy, tên bà bỗng dưng nổi tiếng như cồn. Ðất Sài Thành thi nhau mọc ra những quán “Bánh Xèo Mười Xiềm” tấp nập khách ra vô.

Tiếp tục đọc