ỐC LEN HẦM DỪA

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/5/2017

Người miền Tây có câu: “Muốn ăn bông súng mắm kho/ Thì vô Ðồng Tháp ăn cho đã thèm/ Muốn ăn ba khía, ốc len/ Thì xuống Rạch Gốc khéo quên đường về.” Rạch Gốc ngày xưa nổi tiếng là vùng rừng ngập mặn hoang vu thuộc vùng đất Năm Căn, tỉnh Cà Mau. Ba khía Rạch Gốc không lớn con nhưng nổi tiếng ngon do con ba khía có màu nâu đỏ, gạch ba khía không đen hay xanh như ba khía xứ khác mà có màu đỏ như cua gạch son. Ốc len Rạch Gốc thì không phải nói nhiều ở độ lạ, độ ngon và độ mắc tiền của con ốc. Ngay như tôi là dân thổ địa ở miệt Cà Mau này nhưng có mấy khi ăn được con ốc len thường xuyên vì giá bán của nó ở trên trời.

Tiếp tục đọc

TIẾNG GÕ MÌ TRONG ĐÊM

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/5/2017

Tiếng lóc cóc, lóc cóc vang lên đều đều giữa đêm khuya vắng lạnh lẽo. Không phải tiếng mõ tụng kinh của ngôi chùa nào đó. Tôi hé cửa sổ ra nhìn, trước mắt tôi là thằng bé khoảng mười một mười hai tuổi, da đen nhẻm, mặc quần đùi, áo thun ngắn tay cũ xì, tay cầm hai thanh tre vừa đi dọc con hẻm nhỏ vừa gõ hai thanh tre vào nhau phát ra âm thanh lóc cóc, lóc cóc đều đều theo bước chân không nhanh không chậm của nó.

Tiếp tục đọc

BẮT CON CÁ LÓC NƯỚNG TRUI

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/4/2017

Vùng đất trẻ miền Tây Nam bộ từ thời khai hoang lập ấp cách đây hơn ba trăm năm, do những con người “dọc ngang nào biết trên đầu có ai” kéo vào mảnh đất hoang sơ phía Nam khai phá, khi mà nơi đây chỉ có rừng ngập mặn hoang vu, muỗi mòng như sáo thổi, rắn độc, thú dữ tràn đầy “dưới sông cá sấu, trên bờ cọp um.” Cuộc đời rày đây mai đó trên sông nước giang hồ, cùng nhau chiến đấu để giành giật sự sống với thiên nhiên khắc nghiệt, có lẽ vì vậy mà họ mang theo và truyền lại cho con cháu đời sau cái khí chất “Ăn to nói lớn,” “Kiến nghĩa bất vi vô dõng dã/Lâm nguy bất cứu mặt anh hùng,” “Giữa đường thấy sự bất bình mà tha,” “Trọng nghĩa khinh tài.

Tiếp tục đọc

BÁNH Ú NƯỚC TRO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 13/4/2017

Những năm thập niên 70-80 thế kỷ trước, miền Tây Nam bộ trù phú đất đai cò bay thẳng cánh vậy mà dân thị xã Bạc Liêu đói ơi là đói, đói đến mức cơm gạo mốc ngày hai bữa ăn với rau muống sống chấm muối cũng không có mà ăn. Dân Sài Gòn còn được liệt vào loại thành thị không sản xuất lúa gạo và được bán gạo theo tem phiếu, dân Bạc Liêu nửa quê nửa thành mới khổ, bị liệt vào loại nông thôn nhưng không hề có miếng đất nào để chọi chim, thành ra không được bán lương thực như: gạo, khoai, cao lương… theo tem phiếu, mà cũng hổng có trồng được cây gì để ăn hết.

Tiếp tục đọc

MÙA HẸ NƯỚC

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 05/4/2017

Lá hẹ nước mềm, xốp và giòn, vị ngọt thanh mát rượi. (Hình: Internet)

Nếu không phải là dân miền Tây chính hiệu và quen thuộc cuộc sống hoang dã, rừng rú, nắng bụi mưa sình thời hoang sơ mấy chục năm về trước thì ít ai biết một thứ rau đồng ăn vô mê chết bỏ là hẹ nước. Kêu là hẹ nước vì nó mọc dưới nước, ở trong các thửa ruộng phèn, gốc bám sâu dưới bùn đất, bụi hẹ vươn lên khỏi mặt nước và xòe ra xung quanh, lá tỏa ra dập dềnh, dập dềnh, uốn éo theo từng đợt sóng mỗi khi có cơn gió thổi qua làm mặt nước ruộng chao động, phập phồng.

Tiếp tục đọc

SẶC BỔI MÀ TRỘN XOÀI XANH

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 29/3/2017

Miền Tây Nam bộ Tháng Sáu đồng ruộng khô giòn, đất nẻ cứng như đá chẻ. Vậy mà cứ đến Tháng Bảy, Tháng Tám mưa xuống một cái là không hiểu sao cá ở đâu nhảy ra đầy ruộng. Ðặc trưng của cá đồng xứ này phải nói là con cá sặc, đủ loại cá sặc, nhất là con cá sặc trắng nhỏ nhỏ bằng hai ngón tay. Thịt nó ngon mà số lượng cá nhiều đến mức độ người ta phải đem làm mắm, phơi khô để dành ăn quanh năm suốt tháng. “Cá sặc muốn bắt dùng lờ/ Mấy đời cháu ngoại mà thờ giỗ ông,” “Muốn ăn bông súng mắm kho/ Thì về bưng ruộng ăn no đã thèm.” Con cá sặc trắng phần lớn người ta ăn tươi, làm mắm, làm khô.

Tiếp tục đọc

CÁ KÈO KHÔNG GẶP CỐ TRI

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 22/3/2017

Miền Tây Nam bộ, mảnh đất rừng ngập mặn nổi tiếng “trên sông dưới cá” có nhiều loại cá ngon đặc biệt chỉ vùng đất này mới có. Cá kèo (còn có tên khác là cá bống kèo) là loại cá nước lợ sống trong các ao, mương, kinh, rạch, cửa sông ở các tỉnh giáp ranh với biển như: Cần Thơ, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau,…

Tiếp tục đọc

BÔNG SÚNG QUÊ NHÀ

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 15/3/2017

Bông súng là loại cây thân củ mọc ngầm dưới phần đất đáy ao, đầm, phía trên là thân giả vươn lên khỏi mặt nước dài theo chiều sâu của nước, hễ nước càng sâu thì phần thân giả càng dài. Thân giả suông, tròn, chính giữa rỗng, nếu cắt ngang thân giả sẽ thấy có hình giống như cái bông nở sáu cánh và những điểm nhỏ li ti chung quanh như đầu kim may. Trên đầu thân giả mọc ra lá, bông, vươn lên khỏi mặt nước thì nó nở ra thành hình tròn như cái mâm nhỏ màu xanh biếc hoặc là cái bông dập dờn trên mặt nước.

Tiếp tục đọc

ĐƠN SƠ GỎI CUỐN MIỀN TÂY

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 02/03/2017

goicuonNgười Hà Nội thường thích thưởng thức những món ăn dù cầu kỳ hay bình dân nhưng phải nóng nghi ngút khói, nhất là trong thời tiết giá rét càng thấy ngon hơn. Người miền Nam có rất nhiều món nguội, phần lớn vào ngày nắng nóng thì càng thích ăn đồ nguội. Mùa Hè oi bức, nhà nghèo ăn đơn giản để no bụng thì có cơm nguội ăn với mắm sống, ba khía muối, dưa chua chấm cá kho quẹt… Ăn chơi có khoai mì luộc trộn dừa, khoai mì (hay khoa lang luộc) ăn với ba khía muối, gỏi đu đủ mỏ vịt… Nhà khá giả hơn thường làm món gỏi cuốn, dùng ăn chơi hay ăn no cũng rất ngon.

Tiếp tục đọc

ĐÓI LÒNG ĂN TRÁI KHỔ QUA…

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 22/2/2017

muopdang“Ðói lòng ăn trái khổ qua/ Nuốt vô thì đắng, nhả ra bạn cười.” Có lẽ vì cái vị đắng của loại trái cây này mà người xưa kêu nó là khổ qua. Người miền Bắc gọi một cách “thuần Việt” đúng tính chất, đúng từ nhà quê là mướp đắng. Người miền Nam thích văn vẻ, nói chữ hơn, kêu là khổ qua. Khổ là đắng, qua là dưa đó. Giống như câu người ta chúc nhau ngày Tết “Khổ tận cam lai,” là đắng đến tận cùng thì ngọt đến.

Tiếp tục đọc