“Khi ấy, Ðức Giêsu kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói: “Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: “Xin ngài bênh vực tôi chống lại kẻ kiện tôi.”
ĐƠN SƠ CỐM DẸP
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 12/10/2016
Vào khoảng Tháng Chín, Tháng Mười Âm Lịch, khi lúa ngoài đồng bắt đầu vào vụ gặt cũng là vào mùa cốm dẹp ở miền Tây. Thời gian này, tất cả các chợ xóm, chợ phường, chợ cóc, chợ lớn… đâu đâu cũng có những người phụ nữ Khmer da ngăm đen, đầu đội chiếc khăn rằn màu nâu đỏ, giấu một nửa khuôn mặt khuất dưới vành nón lá trắng, đội từng thúng cốm dẹp ra ngồi bán ở chợ. Cốm dẹp bán ở chợ là loại cốm dẹp mới quết, được đong bán từng lon sữa bò, chưa trộn đường và dừa, người mua đem về phải chế biến thêm mới trở thành thứ cốm dẹp ngon lành ăn được.
ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 94
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 12/10/2016
Thấy ông Hán Khắc Dũng xuống nước năn nỉ mình như vậy nên tôi cũng không muốn gây sự thêm với ông ta làm gì. Mà ông ta nói cũng có phần đúng, tôi cũng chỉ ở đây vài tháng nữa, gia đình mình cũng chưa biết mình đang ở đây, không biết chừng nào mới đến thăm gặp, không có cách gì thông tin ra ngoài hết một mình mình “đơn đả độc đấu” với chúng nó thì phần bất lợi thuộc về mình rất nhiều. Nghĩ vậy nên tôi nói:
ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 93
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 09/10/2016
– Thôi chị tránh vô cho chị kia khiêng nước vô phòng. Tôi sẽ báo liền với lãnh đạo.
Tôi nghe vậy thì đứng lùi vô trong, chị Hà và chị Cúc đi ra khiêng vô thêm sáu xô nước. Tôi lấy cái hai cái thau của tôi đưa ra lấy thêm nước nữa. Cán bộ đó cũng đưa thêm cho tôi cái thùng nhỏ khoảng bốn chục lít, nói:
– Tôi cho chị mượn thêm cái thùng này xài đỡ đi.
ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 92
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 05/10/2016
Ðây chính là một kiểu khủng bố, tra tấn tinh thần người bị tạm giam. Tôi hiểu vì sao nhiều người bị bắt giam ở đây lâu ngày không có tội cũng tự nhận mình có tội để được chuyển đi trại khác càng sớm càng tốt. Tôi càng thấy kinh tởm và căm thù bọn chó má Cộng Sản này, trong lòng tôi tự nhủ phải quan sát kỹ và ghi nhớ từng chi tiết nhỏ vào đầu, chờ cơ hội phanh phui tội ác của bọn công an cộng sản này ra trước dư luận quốc tế, bao nhiêu năm nay bọn cộng sản bất lương này chúng lừa bịp cả thế giới.
NGẤT NGÂY CƠM RƯỢU
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 05/10/2016
Ngoại tôi nổi tiếng làm cơm rượu khéo, hồi còn trẻ, ngoại từng có thời gian sinh sống bằng nghề bán cơm rượu ở chợ quê. Cơm rượu miền Tây làm từ nếp, được vo thành những viên tròn cỡ ngón tay cái người lớn, hạt nếp dẻo mềm ngọt lịm tan ra trong miệng khỏi cần nhai, chớ không tơi từng hột và hơi cứng như cơm rượu miền Bắc.
ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 91
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 02/10/2016
Ông Hán Khác Dũng kêu con nhỏ tù lao động ngoài dẫn tôi đi lên khu giam ở tầng trên. Ngày đầu cầu thang tầng trên có một cái bàn làm việc bằng gỗ, hai cái ghế ngồi có đai dựa cũng bằng gỗ, vài cái ghế nhựa không đai dựa. Cạnh đó có một phòng vệ sinh nhỏ xíu khoảng một mét vuông rưỡi. Một cán bộ nữ còn nhỏ kêu tôi vô cái phòng vệ sinh đó kiểm tra, thật ra cũng không có gì để kiểm tra vì lúc đó tôi chỉ mặc có cái áo hai dây và quần đùi, nên nó đứng ngó ngó tôi rồi thôi. Nó kêu tôi bỏ đôi dép nhựa quai kẹp màu đỏ đang mang ở chân ra đống dép đang có ở trong phòng, cũng cỡ vài chục đôi dép nữ lớn nhỏ đủ cỡ ở đó.
ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 90
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/9/2016
Ngày hôm sau, con Hảo bắt đầu dò hỏi chuyện riêng tư của tôi. Tôi chặn họng nó liền:
– Vô duyên. Chuyện đời tư của tao tìm hiểu làm gì. Điều tra viên còn chưa dám hỏi tới nữa là mày.
Chị Liên nói:
– Mày nín đi. Tò mò cái gì, khi nào người ta muốn nói thì nghe, không thì thôi, nhiều chuyện.
CÁ MẶN CHƯNG GỪNG
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/9/2016
Ông cố nội tôi, người Triều Châu (thường kêu là Tiều) từ Trung Quốc chạy nạn sang Việt Nam bằng đường biển, sau nhiều ngày phiêu bạt lênh đênh theo sóng gió rồi cuối cùng tấp vào vùng đất cuối cùng này. Nghe cha tôi nói ông cố nội đi theo nhóm người Thiên Địa Hội (kêu là người Minh Hương) trốn sự truy sát của vua Càn Long đời nhà Thanh, khi đi chỉ xách theo có cái hu ná (tức cái va-li đan bằng sợi mây ta thường thấy trong các phim cổ Hồng Kông) với hai bộ quần áo. Vậy mà ông làm nên sự nghiệp, con cháu đầy đàn, ruộng đất cò bay thẳng cánh.
ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 89
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 25/9/2016
Nhìn qua cửa xe, tôi thấy một đám cán bộ trại này đang đứng bên ngoài sân đón y như con nít đón “má đi chợ về.” Đứa chạy lại mở cửa xe, đứa chạy lại mở cốp xe khiêng đồ ra, đứa kêu thằng Bình, thằng Khoa (tù lao động ngoài) đến khiêng đồ cho tôi. Có đứa còn nói “Về nhà rồi, về nhà mình rồi,” mà đông người quá tôi không biết đứa nào nói. Mắc cười quá, chẳng lẽ lại cười ha ha lên bọn nó lại tưởng mình bị khùng.


