– Thời gian: Sau khi có 2 tàu ta bị tàu nước Lọa cắt cáp và thắng lợi rực rỡ trong việc giải tán được một số kẻ “tụ tập” đi qua trước sứ quán nước Lọa.
-Địa điểm: Hội trường máy lạnh hoành tráng có ghế bành bọc da đỏ, thức ăn, nước uống cao cấp được cung cấp miễn phí và không hạn chế suốt thời gian diễn ra cuộc họp bởi đã có “tiền chùa” bao hết.
– Thành phần: Có mặt đủ 100%, chưa đồng chí nào bị “lộ” hoặc bị mất chức.
Một người bán báo dạo trên hè phố Hà Nội. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)
Nếu đang ngồi trước computer nối mạng Internet, bạn sẽ có điều kiện xác định sự thật (của vụ việc đăng trên báo “lề phải”) rất dễ dàng bằng cách tra cứu, đối chiếu với nhiều nguồn tin, với những tờ báo, website trong và ngoài nước có bề dày uy tín chuyên đăng tải thông tin trung thực rõ nguồn gốc.
Sống trong một xã hội mà báo chí không phải là cơ quan truyền thông cung cấp những thông tin trung thực, khách quan đa chiều cho người đọc, mà đơn giản báo chí chỉ là một thứ công cụ tuyên truyền mị dân, “định hướng dư luận” theo hướng ca ngợi “chính nghĩa sáng ngời” của đảng cầm quyền, ca ngợi nhà cầm quyền và bưng bít thông tin khi thông tin đó có thể có lợi cho nhân dân, nhưng không đem lại lợi ích cho nhà nước; thì việc tìm hiểu sự thật khi đọc báo cũng là một công việc hết sức khó khăn.
Bài đã đăng trên tờ Thời Báo (Canada) khoảng cuối năm 2010
Cái hình này mới lụm trên internet. Giống với quyên sách tôi đã mua, khác năm xuất bản.
Không biết tự bao giờ, Sài Gòn là “kinh đô” của ngành nghề kinh doanh sách cũ. Sách cũ không chỉ được bày bán lưu động ở vĩa hè những con đường lớn như Nam Kỳ Khởi Nghĩa (Công Lý cũ), Nguyễn Văn Trỗi (Trương Minh Giảng cũ, nối dài đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa quận 3), Nguyễn Thị Minh Khai (Hồng Thập Tự cũ), Điện Biên Phủ (Phan Thanh Giản cũ), Võ Thị Sáu (Hiền Vương cũ)… mà còn tập trung cửa tiệm mua bán ở những con đường riêng được người Sài Gòn kêu là “đường sách cũ” như Trần Huy Liệu (Trương Tấn Bửu cũ), Trần Nhân Tôn, Cách Mạng Tháng Tám (Lê Văn Duyệt cũ), Nguyễn Thái Sơn (ngã ba chú Ía).