SƯƠNG SA HỘT LỰU TRƯA HÈ

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 19/7/2017

Hình: Internet

Ngày nóng, con nít ai mà không thích ly chè sương sa hột lựu đủ màu xanh đỏ tím vàng có nước cốt dừa với nước đá cục mát lạnh. Từng hột bột trong vắt có cái nhân trăng trắng bên trong, đủ các màu xanh đỏ tím vàng lẫn lộn với từng cục nước đá nhỏ trong vắt như pha lê, hòa với màu trắng như tuyết của nước cốt dừa, tạo thành một thứ chè chưa ăn nhưng chỉ nhìn thôi đã hấp dẫn con mắt quá trời rồi. Múc một muỗng bỏ vô miệng dai dai giòn giòn sật sật, mát lạnh trong cổ họng.

Tiếp tục đọc

MỨT CHÙM RUỘT

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 12/7/2017

Trái chùm ruột tươi. Hình: internet

Cây chùm ruột là loại cây được trồng nhiều ở miền Tây Nam bộ để lấy trái nấu canh chua, làm mứt, ăn chơi với muối ớt, lá chùm ruột non trộn với các thứ rau khác để ăn bánh xèo hay để gói nem chua. Nem chua Sóc Trăng bao giờ lớp lá gói trong cùng cũng đều là lá chùm ruột non, rồi đến lá tra non, lá chuối bên ngoài.

Tiếp tục đọc

TÔM LỤI NƯỚNG

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 05/7/2017

Về miền Tây ai mà chẳng nghe câu đố: “Ông già tui chẳng ưa đâu/ Hàm răng ông rụng, chòm râu ông dài.” Ðó là người ta đang đố con tôm. Nói đến con tôm là phải nói đến Bạc Liêu, Cà Mau là nơi nhiều tôm ngon bậc nhất miền Tây Nam bộ.

Tiếp tục đọc

ỐC ĐẮNG MÀ CHẤM MẺ CHUA

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/6/2017

“Thiên hạ” đến là lạ đời, mở miệng ra thì “kêu” đắng, “kêu” cay, nhưng cứ đâm đầu vô mấy chỗ cay, đắng đó, cản hổng được. Nhiều khi cản nhiều quá còn bị “đe dọa” ngược trở lại. Tỷ như mấy “hia” uống rượu, bạn bè ai hổng mời là hổng chịu, tự ái dồn đống dồn cục, nghỉ chơi luôn mấy thằng bạn “uống không mời.”

Tiếp tục đọc

KHỔ QUA KHO CHAY

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/6/2017

Canh khổ qua nhồi thịt là món khoái khẩu nhà nào ở trong Nam cũng nấu để ăn ngày Tết. Những ngày thiếu đói sau năm 1975 thì làm gì có thịt heo với khổ qua ngon mà nấu canh ăn. Mỗi gia đình chỉ được bán theo tem phiếu một tháng có tám trăm gram thịt heo bầy nhầy bạc nhạc hoặc mỡ, xương dính theo chít xíu thịt, thịt ngon thì chạy vô nhà các quan lớn từ khi con heo mới mổ hết rồi. Nhà ai dành dụm nuôi được con heo phải bán “rẻ như cho” hợp tác xã, thành ra mới có chuyện khôi hài là cảnh sát kinh tế chuyên đi bắt thịt heo lậu, mới có “đơn tố cáo nó mổ con heo nhà nó,” mà sau này khoảng thập niên 1990 báo Tuổi Trẻ Cười đưa ra cười nhạo.

Tiếp tục đọc

VỀ MIỀN TÂY ĂN CHÁO TRẮNG

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 14/6/2017

Cháo là món ăn quen thuộc, thông dụng và cũng rất bình dân của người Việt từ thành thị đến nông thôn: “Tiền trao cháo múc, không tiền thì trút cháo vô.” “Thương chồng nấu cháo le le/ Nấu canh bông lý nấu chè hột sen.” Cháo le le hay các loại cháo khác thì hơi bị sang trọng, nhà giàu mới có khả năng ăn món này. Miền Tây Nam Bộ có loại cháo khác mà ai cũng thích là cháo trắng. Thông thường, muốn sang trọng, ngon lành, bổ dưỡng hơn, người ta “chơi” cháo bào ngư vi cá, cháo cá lóc, cháo gạo rang lòng heo, cháo gạo rang gà luộc, cháo vịt xiêm, cháo thịt bò, v.v… Khi đã thừa mứa sơn hào hải vị hay chán ngấy “cái sự đời,” muốn tìm về chốn bình yên, thanh bạch, giản dị, ấm áp… thì người ta lại nghĩ đến món cháo trắng.

Tiếp tục đọc

NHỘNG RANG NƯỚC MẮM

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/6/2017

Nghề nuôi tằm lấy tơ xuất hiện từ rất lâu đời trong lịch sử phát triển loài người. Ðiển tích Trung Hoa có câu: “Thương hải tang điền,” nghĩa là bãi biển hóa nương dâu, để chỉ sự biến đổi của vũ trụ, cuộc sống con người theo thời gian. Thần Tiên Truyện cũng viết: “Tam thập niên vi nhất/ Thương hải biến vi tang điền,” nghĩa là: Ba mươi năm một lần biển cả hóa thành nương dâu, nương dâu hóa thành biển cả. Thi hào Nguyễn Du đã viết lại ý này trong Truyện Kiều là: “Trăm năm trong cõi người ta/ Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau/ Trải qua một cuộc bể dâu/ Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.

Tiếp tục đọc

NỒNG NÀN HƯƠNG VỊ MỨT GỪNG

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 31/5/2017

Ở quê tôi, quanh nhà hễ có dư chút đất đều trồng mấy bụi nghệ, gừng, riềng, sả. Những cây này dễ trồng, đất nào cũng mọc được, xới xới đất lên rồi cho củ xuống, lấp đất lại, chịu khó mỗi ngày sáng chiều rưới cho nó ít nước thì nó mọc lên xanh tốt, ăn quanh năm không hết. Nếu có vườn rộng đem tro trấu đổ trải ra mặt đất, để qua một mùa mưa cho xả bớt chất mặn của tro trấu đi rồi trồng mấy thứ này thì nó mọc tốt như rừng. Ngày tôi còn nhỏ ở dưới quê đám đất sau nhà cũng có trồng nghệ, gừng, riềng nhiều bao la đến mức đem cho hàng xóm chớ không bán cho ai.

Tiếp tục đọc

CÀ NƯỚNG MỠ HÀNH

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/5/2017

Hình: Internet

Giống cà này có cái tên bình dân bởi hình dạng nó, là cà dái dê. Cà dái dê có hai màu: tím sẫm ngã đen và trắng xanh có gân xanh đậm. Nói cà dái dê thì rườm rà, dài dòng, mà nói cà trắng thì lại lộn với cà pháo, cà dĩa, thành ra thời nay người ta kêu cà tím cho nó gọn.

Cà tím dễ trồng, đất nào trồng cũng được, dễ chăm sóc, rất sai trái, có trái quanh năm, muốn ăn lúc nào là ra chợ mua có ngay lập tức, giá lại rẻ. Có lẽ vì vậy mà một số người “trưởng giả học làm sang” cho rằng cà tím nhà nghèo mới ăn, nhà giàu không ăn vì nó “không sang trọng.”

Tiếp tục đọc

CANH CHUA BẮP CHUỐI

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/5/2017

Miền Nam vốn nổi tiếng về các thể loại canh chua. Cây nhà lá vườn, cá tôm tự nhiên, chỉ cần có chút rau, chút cá, tôm là có thể nấu một nồi canh chua ngon lành nhứt xứ thiên hạ rồi.

Ðồ để nấu ra vị chua thì có cơm mẻ là phổ biến nhất, ngon nhất, thơm nhất. Kế tiếp là me, me thì có hai loại: me sống và me chín. Me sống là trái me đã già nhưng vẫn còn xanh, mập ú, bẻ xuống muốn nấu canh chua phải luộc trước trái me trong nước sôi cho mềm rồi vớt ra cái tô bự mà dầm cho nát ra, đổ thêm nước sôi vô quậy chắt lấy nước chua, bỏ vỏ và hột.

Tiếp tục đọc