“NGHỆ THỰC” BỊT MIỆNG

chaly_trial600Cảm hứng từ tên gọi cuộc triển lãm “Nghệ Thuật Cất Tiếng” gì đó ở Nam Cali (Mỹ) bị biểu tình phản đối dữ dội, và bị Hội đồng Thành phố Santa Ana đóng cửa vì “không có giấy phép” (hóa ra là triển lãm chui); Sau khi “bế quan luyện công” hết mấy ngày, tại hạ mới nghĩ ra một “Bí kíp” mới tinh. Tuy nhiên, tại hạ sẽ không “làm hiểm” giống quý vị lão tiền bối chỉ giữ riêng bí kíp cho mình hay chỉ chân truyền cho “đệ tử ruột” như thường thấy trong các truyện của Kim Dung Tiên sinh, mà tại hạ sẽ truyền công khai bí kíp “Nghệ Thực Bịt Miệng” này cho “quần hùng thiên hạ” “học hỏi”, ai muốn “học” được bao nhiêu thì “học”, mà “hỏi” không ai trả lời cũng chả sao.

Tiếp tục đọc

CỜ LỜ MỜ VỜ

dmcsTruyện “Cờ lờ mờ vờ” Tạ Phong Tần mới sáng tác. Công nhận đầu niểng là “nguồn cảm hứng vô tận” cho biết bao dân mạng ta ơi.
-:-:-:-

Thằng cầm đầu bầy đàn nhà cầm quyền Hà Thành cầm tờ bài trèo vào nhà đài gào: “Cờ lờ mờ vờ”, “Cờ lờ mờ”. Người bình thường bèn ào ào: “Đờ mờ cờ sờ”, “Đờ cờ mờ mờ tờ phờ nờ”, “Đờ mờ hờ chờ mờ”….

Tiếp tục đọc

HIỆN TƯỢNG “TỨ CHỨNG NAN Y”: KHÔN HAY DẠI?

BoRuaNhững người trông thấy một việc đúng ra là phải làm theo tinh thần các cụ ngày xưa: “Kiến nghĩa bất vi vô dõng dã/ Lâm nguy bất cứu mạt anh hùng” (Thấy việc nghĩa không làm không phải là người dũng/ Thấy người khác bị nguy hiểm không cứu giúp không phải là anh hùng), nhưng họ điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra, không liên quan đến mình, mặc cho nạn nhân bị nguy hiểm đến tính mạng. Ở Việt Nam người ta hay dùng từ “vô cảm” để chỉ tình trạng này, dùng riết rồi quen, nhiều người không hiểu chính xác ý nghĩa của từ này nữa, chuyện gì cũng gắn cho hai chữ “vô cảm”.

Tiếp tục đọc