CỜ LỜ MỜ VỜ

dmcsTruyện “Cờ lờ mờ vờ” Tạ Phong Tần mới sáng tác. Công nhận đầu niểng là “nguồn cảm hứng vô tận” cho biết bao dân mạng ta ơi.
-:-:-:-

Thằng cầm đầu bầy đàn nhà cầm quyền Hà Thành cầm tờ bài trèo vào nhà đài gào: “Cờ lờ mờ vờ”, “Cờ lờ mờ”. Người bình thường bèn ào ào: “Đờ mờ cờ sờ”, “Đờ cờ mờ mờ tờ phờ nờ”, “Đờ mờ hờ chờ mờ”….

Tiếp tục đọc

HIỆN TƯỢNG “TỨ CHỨNG NAN Y”: KHÔN HAY DẠI?

BoRuaNhững người trông thấy một việc đúng ra là phải làm theo tinh thần các cụ ngày xưa: “Kiến nghĩa bất vi vô dõng dã/ Lâm nguy bất cứu mạt anh hùng” (Thấy việc nghĩa không làm không phải là người dũng/ Thấy người khác bị nguy hiểm không cứu giúp không phải là anh hùng), nhưng họ điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra, không liên quan đến mình, mặc cho nạn nhân bị nguy hiểm đến tính mạng. Ở Việt Nam người ta hay dùng từ “vô cảm” để chỉ tình trạng này, dùng riết rồi quen, nhiều người không hiểu chính xác ý nghĩa của từ này nữa, chuyện gì cũng gắn cho hai chữ “vô cảm”.

Tiếp tục đọc

ĐÊM QUA TUI MƠ GẶP CỤ MARX

ThienduongTháng rồi, tui được tặng một bộ Cựu Ước 2 quyển nặng cỡ bốn ký lô (hổng biết có nhắm chừng quá hay không) và một quyển Tân Ước. Sách này khác với các sách mới xuất bản đang bày bán ở Nhà sách bởi lẽ nó được in lần đầu năm 1975, bản dịch của Linh mục Nguyễn Thế Thuấn – Dòng Chúa Cứu Thế – Sài Gòn. Ngoài văn phong, cách diễn đạt, trình bày, các tên riêng của người, địa danh hầu như không phiên âm tiếng Việt mà giữ gần nguyên bản gốc tiếng Hípri. Hình như lâu lắm rồi chủ nhân không dở sách ra đọc nên bao da bên ngoài bám đầy bụi và lên mùi mốc. Gia chủ bảo nhà có đến hai bộ giống thế này nên tặng tui một bộ, nghe nói các Thầy, các Cha ở Học viện DCCT đang dùng bộ sách này để học và giảng hàng ngày. Tui hí hửng quá chừng, đỡ tốn tiền mua mà. Thời buổi khủng hoảng “gas quế gạo châu”, cần phải triệt để thực hiện nguyên tắc: “Tăng xin, giảm mua, tích cực cầm nhầm”, nếu không thì dễ bị bệnh thủng túi lắm.

Tiếp tục đọc

LUẬN CỨ BÀO CHỮA TRÌNH BÀY Ở GẦM GIƯỜNG

Trước Tòa án huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh ngày 03/3/2016. Ảnh: Ls Võ An Đôn
Trước Tòa án huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh ngày 03/3/2016. Ảnh: Ls Võ An Đôn

Người được Tòa án chấp thuận bào chữa cho bị can tại phiên tòa là Luật sư, và người có thẩm quyền quyết định mức án là Hội đồng xét xử.

Tui không bào chữa ở Tòa án nên không thể “Kính thưa Hội đồng xét xử” (có Hội đồng xét xử đâu mà thưa), và vì không phải bào chữa ở Tòa án nên “chức vụ” xe ôm hay bán vé số gì cũng có quyền bào chữa. Tui nói có hay mấy đi nữa thì cũng chỉ để mấy cái đầu gối của tui nó nghe mà thôi, chẳng biết nó nghe mà có hiểu hay không nữa, nhưng tui vốn lịch lãm có thừa, thôi thì ngay từ đầu cứ “Kính thưa Hội Đồng Đầu Gối” cho chúng nó được “lên mặt”.

Sau đây là bản luận cứ bào chữa của tui.

Tiếp tục đọc