ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 154

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/6/2017

Cô Tạ Phong Tần (trái) và cô Trang Khanh Trần tại buổi lễ. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Ngày 8 Tháng Ba, trại giam cho tù nữ nghỉ lao động một ngày, mời một lão ở Trung Tâm Văn Hóa huyện Xuân Lộc đến nói chuyện về quyền của phụ nữ và vài “ca sởi” ở trung tâm đó đến hát cho nữ tù nghe. Tôi nghe tụi nó nói lão này nói chuyện nghe hay lắm, năm nào cũng được mời đến nói chuyện nên cũng mò ra sân chung coi lão nói “hay” đến cỡ nào.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 153

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/5/2017

Đặng Minh Quang đi rồi, chị Khanh nói:

– Trời ơi, sao chị Tần dám quát cán bộ, hồi nãy tui run muốn chết, hổng dám đứng gần nữa.

Tôi cười, nói:

– Có gì đâu mà phải sợ. Nó sai trước mình sai sau, nếu lôi ra xử lý thì sai cả đám, càng làm lớn chuyện hơn. Vài hôm nữa người nhà em vô thăm gặp em kêu nó làm đơn tố cáo lãnh đạo cái trại này nữa chớ chưa thôi đâu. Tạ Phong Tần chớ không phải đứa dốt nát nào mà muốn lên giọng làm trời làm đất. Em đâu có cần chúng nó giảm án, thích thì chơi tới bến luôn hà.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 152

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/5/2017

Buổi chiều, tôi lại đến phòng Dung, bỏ đôi dép ra xếp ngay ngắn cạnh cửa và nói lớn:

– Tôi để dép ở chỗ này rõ ràng nghe. Ðứa nào động tới mất dép tôi là tôi đấm cho vỡ mặt đó. Ðừng có làm quỷ làm ma với con này, con này không để yên đâu.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 151

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/5/2017

Về phòng giam, tôi lân la hỏi mấy đứa tù cùng phòng về vấn đề chuyển trại. Tụi nó nói:

– Tù phải nịnh cán bộ, nói sao nghe vậy, nó coi mình như con vật cũng phải ráng chịu, nếu không thì mình làm đúng nó cũng kiếm chuyện chuyển trại mình vô những trại sâu trong rừng trong núi, ở xa gia đình mình không đi thăm nuôi được, chớ nó đâu có kỷ luật mình đâu mà mình thưa kiện nó được. Không có gia đình đi thăm nuôi là chết đói, nếu không cũng chết bịnh, đau ốm bịnh tật không có thuốc uống. Tụi nó kêu lại nói tụi em đứa nào thân thiết với tù chính trị cũng chuyển trại hết.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 150

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/5/2017

Con Phương hỏi:

– Vậy chị quyết định vẫn cứ tiếp tục gặp chị Dung hả?

– Phải. – Tôi trả lời. – Tôi vẫn cứ gặp. Còn ai cấm thì đưa văn bản đây cho tôi coi. Cán bộ nên nhớ quy định nội quy trại giam do Bộ Công An ban hành có hiệu lực thi hành trong phạm vi toàn quốc, trại giam không có quyền tự đặt ra quy định trái với quy định cấp trên. Trại này ai ra lệnh cấm tôi thì ban hành văn bản, ký tên đóng dấu vô đàng hoàng đưa tôi, tôi sẽ kiện người đó đến nơi đến chốn.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 149

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 13/5/2017

Vụ xâu chuỗi Mân Côi này tôi đã có chuẩn bị từ trước khi còn ở Sài Gòn. Khi tôi thấy cô Phạm Thanh Nghiên, chị Trần Khải Thanh Thủy lần lượt ra khỏi nhà tù thì tôi biết chắc chắn là nhà cầm quyền Cộng Sản sẽ kiếm con tin khác thế chỗ, mà “ứng viên nặng ký” trong trường hợp này là tôi, vì nhìn qua nhìn lại tôi nhận thấy ở Việt Nam thời điểm này không có ai “sáng giá” hơn tôi cả.

Tiếp tục đọc

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 148

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/5/2017

Tôi đem cây chổi của tôi dựng trong kẹt cửa phòng giam. Năm giờ chiều đóng cửa phòng giam lại mọi người hết sức ngạc nhiên hỏi cây chổi của ai mới quá để ở đó, có phải chị Hoa mới mua không, chổi chị Hoa đang xài còn mới quá sao phải mua thêm cây nữa làm chi?

Chờ cho mọi người nhao nhao hỏi xong, tôi bèn thông báo luôn:

Tiếp tục đọc